Bầy trẻ lạc vào rừng

     

--- bài mới hơn ---

Ngày xưa, ở một khu rừng nọ, gồm một mụ yêu thương tinh man rợ chuyên ăn thịt người. Ngày nào, mụ cũng rình rập chờ đợi xem có ai vào rừng săn bắn, đốn củi hoặc hái nấm.

Bạn đang xem: Bầy trẻ lạc vào rừng

 Ngày xưa, ở một khu vực rừng nọ, có một mụ yêu tinh tàn nhẫn chuyên ăn thịt người. Ngày nào, mụ cũng rình rập chờ đợi xem gồm ai vào rừng săn bắn, đốn củi hoặc hái nấm. Kẻ xấu số nào vô tình lọt vào lãnh địa của mụ thì sẽ bị mụ bắt ăn thịt ngay.

Rồi một ngày nọ, tất cả đám trẻ rủ nhau vào rừng hái nấm nhưng chẳng may bọn chúng bị lạc hướng đi nhầm vào lãnh địa của mụ yêu tinh.

Mụ yêu tinh phát hiện thấy gồm lũ trẻ bị lạc buộc phải đã đuổi bắt định tóm bọn chúng để ăn thịt dần. Lũ trẻ đã nhanh trí leo hết lên cây cao để trốn mụ. Vị không trèo được cây đề xuất mụ đành bất lực ở dưới chờ đợi lũ trẻ đói khát phải tụt xuống.

Vì biết cứ ở mãi bên trên cây cũng không xong, lũ trẻ nghĩ cách lừa mụ hồ ly để tất cả thể chạy thoát thân. Vị sự lẩn thẩn ngốc của mình, mụ đã bị lũ trẻ lừa trói lên cây.

Lũ trẻ đã thoát khỏi mụ yêu tinh, nhưng không ngờ rằng, ít nhiều phút sau mụ bay ra được khỏi sợi dây trói với đuổi bắt lũ trẻ. Lần này thì lũ trẻ đã bị mụ quăng lưới bắt được, duy chỉ gồm một đứa trẻ là thoát được bởi đang nấp sau phiến đá gần đó.

Bằng sự mưu trí của mình, đứa trẻ đã quay lại với giải cứu thành công những đứa trẻ còn lại. Không những thế lũ trẻ đã mang đến mụ hồ ly bị cái nước siết của nhỏ suối cuốn đi.

Truyện cổ tích mụ hồ ly và bầy trẻ cho những em thấy rằng, chỉ cần thông minh cấp tốc trí thì trọn vẹn có thể chiến thắng được kẻ gian ác hung tàn.

 

--- bài xích cũ rộng ---


--- bài mới rộng ---

   Bầy chim thiên nga của Hans Christian Andersen là câu chuyện về cuộc phiêu lưu của nàng công chúa Li Dơ xinh đẹp thuộc với 11 người anh trai đã bị phù phép biến thành thiên nga. Cho dù đọc bao nhiêu lần, người đọc vẫn ko khỏi xúc động trước ý chí kiên cường, sự dũng cảm và trái tim ngoan đạo của nàng công chúa nhỏ bé. Mời những bạn và những em cùng đọc truyện Bầy chim Thiên Nga, một truyện thực sự rất tuyệt trong kho tàng truyện cổ tích thế giới giành riêng cho tất cả mọi người.

 

NGHE AUDIO TRUYỆN CỔ TÍCH BẦY CHIM THIÊN NGA

 

BẦY CHIM THIÊN NGA

 

   Ở nơi xa, xa đây lắm, nơi chim nhạn bay đến vào mùa thu, bao gồm một nhà vua tất cả mười một nam nhi và một con gái tên là Li-dơ. Mười một con trai trẻ tuổi ấy đều đeo thánh giá bán trên ngực với gươm bên mình. Ở trường, họ viết trên những tấm bảng bằng xoàn với những nhỏ dao nhọn bằng kim cương, họ đọc thông với rất thuộc bài. Họ thật xứng đáng là những hoàng tử. Cô em út, thiếu nữ Li-dơ, thường ngồi bên trên một chiếc ghế bằng thủy tinh, tay cầm một cuốn sách bao gồm nhiều tranh vẽ, riêng cuốn sách ấy cũng đáng giá bán bằng nửa giang sơn của bất cứ một vua chúa nào. Họ sống rất sung sướng, nhưng chẳng được bao lâu.

 

   Vua phụ vương góa vợ. Ngài tục huyền với một bà hoàng hậu độc ác, bà chẳng yêu thương những đứa trẻ đáng thương tê chút nào, ngay từ ngày đầu, lũ trẻ đã cảm thấy như vậy.

 

   Hôm ấy, ở lâu đài mở hội và lũ trẻ được tham dự. Nhưng thay bởi bánh ngọt và táo bị cắn dở nấu chín mà những hoàng tử cùng công chúa thường được ăn, hoàng hậu chỉ cho họ ăn mèo và bảo rằng đối với họ như vậy là tốt lắm rồi.

 

   Tuần sau, mụ không đúng người dẫn cô bé xíu đến ở trong một gia đình nông dân. Chỉ vào một thời gian ngắn, mụ đã search cách làm cho vua phụ thân hết thương nhỏ và chẳng lưu ý gì đến họ nữa. Mụ ấy chính là một tay phù thủy. Một hôm, mụ nói với mười một hoàng tử:

 

 - bọn chúng mày hãy phới khỏi nơi đây, đi khắp thế gian nhưng kiếm ăn như những bé chim đã đủ lông đủ cánh.

 

   Nhưng mụ ko thể làm hại họ như mụ hy vọng ước vì chưng họ đã biến thành một bầy thiên nga lộng lẫy, vừa bay qua vườn thượng uyển với cánh rừng gần đấy vừa cất lên những tiếng kỳ quái.

 

   Đến sáng, bầy thiên nga bay qua túp lều, nơi công chúa Li-dơ đang ngủ bên trên chiếc giường xinh xắn. Bầy thiên nga lượn bên trên mái nhà, vươn cổ ra cùng vỗ cánh ầm lên, nhưng chẳng ai quan sát thấy cùng nghe thấy gì cả. Bầy thiên nga tiếp tục bay, bay tít trên cao giữa các tầng mây, mỗi lúc một xa. Cả bầy cất cánh về phía quần thể rừng ảm đạm dọc bờ biển.

 

   Cô nhỏ nhắn Li-dơ ở lại túp lều tranh. Chẳng bao gồm trò chơi gì khác, cô chơi với mấy chiếc lá xanh. Cô lấy kim chọc vào một lá và nhìn qua lỗ lên mặt trời. Cô tưởng tượng thấy những cặp mắt sáng ngời của những anh cùng mỗi lần ánh nắng rọi vào má, cô tưởng đó là những chiếc hôn nồng cháy của các anh cô.

 

   Những ngày buồn bã lần lượt trôi qua. Lúc gió thổi qua bụi hồng trước nhà, gió hỏi hồng:

 

 - Còn ai đẹp hơn những bạn nữa không?

 

   Cả khóm hồng vừa lắc lư vừa nói:

 

 - tất cả chứ, có nàng Li-dơ!

 

   Chủ nhật, khi bà cụ nông dân ngồi đọc ghê trên ngưỡng cửa, gió đến giở những trang sách với hỏi:

 

 - còn tồn tại ai ngoan đạo hơn sách không?

 

 - gồm chứ, có thanh nữ Li-dơ! – Quyển sách đáp với hoa hồng cũng bảo là đúng như thế.

Xem thêm: Tập Hợp Các Số Có Hai Chữ Số Là Ước Của 60 Là Ước Của 60, Tập Hợp Các Số Có Hai Chữ Số Là Ước Của 60 Là

 

   Khi lên mười lăm tuổi Li-dơ được trở về cung vua. Nhưng lúc hoàng hậu thấy phái nữ đã trở nên muôn phần xinh đẹp, mụ lại ko nén nổi lòng tức giận. Mụ muốn biến thanh nữ thành thiên nga, nhưng mụ không dám, do đức vua muốn gặp mặt công chúa.

 

   Sáng sớm hôm sau, hoàng hậu vào phòng tắm làm cho toàn bằng đá hoa, bao gồm nệm êm với thảm rực rỡ phủ khắp phòng. Mụ bắt cha con cóc, hôn chúng và bảo bé thứ nhất:

 

 - Cóc hãy nhảy lên đầu nhỏ Li-dơ thời điểm nó vào tắm làm cho nó cũng sẽ đần độn như cóc.

 

   Rồi mụ dặn nhỏ thứ hai:

 

 - Cóc hãy phụ thuộc vào trán nó, tạo cho nó xấu xí như cóc để phụ thân nó ko nhận ra nó nữa.

 

   Sau cùng, mụ nói với bé thứ ba:

 

 - Cóc hãy phụ thuộc vào tim nó, gợi đến nó những ý nghĩ xấu để cho nó cùng những kẻ khác phải khổ sở.

 

   Nói rồi, mụ thả tía con cóc vào nước có tác dụng nước biến tức thì thành màu xanh da trời ngắt, mụ gọi cô bé Li-dơ vào, cởi quần áo cho đàn bà và bắt chị em phải tắm. Khi Li-dơ vừa bước vào bồn nước thì con cóc thứ nhất bám vào tóc nàng, nhỏ thứ hai dính vào trán nữ và nhỏ thứ tía bám vào ngực nàng.

 

   Hình như Li-dơ ko biết gì cả cùng khi thiếu phụ bước ra khỏi bồn nước thì cha đóa hoa anh túc nổi lềnh bềnh trên mặt nước. Nếu cóc không tồn tại nọc độc và mụ phù thủy ko ôm hôn chúng thì chúng đã biến thành ba bông hồng. Tuy nhiên, bọn chúng cũng đã biến thành hoa vày chúng đã dính vào đầu và tim người vợ Li-dơ. Vì phái nữ rất ngoan đạo và tâm hồn rất vào trắng cần ma thuật ko thể làm những gì được nàng.

 

   Khi mụ hoàng hậu độc ác thấy thế mụ bèn lấy nhựa vỏ trái hồ đào gần kề vào người Li-dơ làm cho nàng đen thui đi, mụ còn xoa thuốc mỡ thối vào mặt phái nữ và làm cho rối bù bộ tóc dài cùng đẹp của nàng. Không còn có thể nhận ra phụ nữ Li-dơ xinh đẹp nữa.

 

   Khi vua thân phụ nhìn thấy nàng, ngài khiếp sợ cùng tuyên bố rằng thiếu phụ không phải là con gái mình. Chẳng ai muốn nhận nàng, ngoài nhỏ chó giữ nhà và đàn chim nhạn, nhưng chúng chỉ là những nhỏ vật khốn nạn, bao gồm nói cũng chẳng ai thèm nghe.

 

   Nàng Li-dơ đáng thương khóc sướt mướt cùng nghĩ đến các anh nàng. Thiếu phụ buồn bã trốn khỏi cung vua, lang thang suốt ngày ngoài đồng với cuối cùng nữ giới đi tới một khu vực rừng lớn. Phái nữ chẳng biết rồi sẽ đi đến đâu nữa. Tuy nhiên, trong khi buồn nản, nữ giới vẫn luôn luôn muốn đi tìm các anh nàng, giờ đây chắc hẳn cũng đang long dong khắp thiên hạ như nàng.

 

   Nàng vừa đi được vài bước vào rừng thì trời sắp tối. Nàng bị lạc với chẳng còn tồn tại thể kiếm tìm thấy đường nữa. Nữ giới nằm xuống đám rêu, cầu kinh chấm dứt thì gối đầu lên một rễ cây. Mọi vật yên ổn lìm. Bầu không khí êm dịu. Xung quanh nàng, vào vòm lá, mặt hàng trăm đom đóm lấp lánh nom như những đốm lửa xanh. Khi nàng lắc một cành lá thì trông thật giống như một trận mưa sao rơi xuống.

 

   Suốt cả đêm nàng mơ tưởng đến các anh. Con gái mơ thấy cô bé và các anh thiếu phụ đang chơi đùa cơ hội còn ấu thơ, viết lên những tấm bảng bằng rubi với những nhỏ dao nhọn bằng kim cương và xem cuốn sách có nhiều tranh vẽ đáng giá bán bằng nửa giang sơn của bất kỳ một vị vua chúa nào. Nhưng trên bảng, họ ko những chỉ viết những nhỏ số không hoặc gạch dưới những nét cổ ngoại giả viết những thành công xuất sắc của họ với tất cả những gì họ đã trông thấy hoặc đã xảy ra trong suốt đời phiêu bạt của họ.

 

   Trong cuốn sách tất cả người và vật vẽ trong những tranh đều cử động. Chim ca hát. Người bước ra khỏi tranh để nói chuyện với Li-dơ và các anh nàng. Mỗi lần người xem giở thanh lịch trang khác, người cùng vật trong tranh không bị xáo trộn.

 

   Khi Li-dơ tỉnh dậy, mặt trời đã lên rất cao quá chân trời. Cô bé không nhìn thấy được rõ mặt trời, vày những gốc cây lớn tỏa cành rậm rạp xuống đến tận đầu nàng. Nhưng những tia nắng cũng xuyên kẽ lá và lấp lánh như những đóa hoa bằng vàng.

 

   Không khí ngạt ngào hương thơm. Chim ca hót và bay đến đậu bên trên vai nữ giới công chúa. Phái nữ nghe thấy tiếng nước róc rách, trên những dòng suối cùng đổ vào một mẫu đầm, cây xanh xanh rờn bao quanh. Xung quanh đầm toàn là bụi cây rậm, nhưng có một quãng, hươu nai đi lại thành lõng buộc phải Li-dơ có thể theo đấy nhưng mà đến tận bờ đầm. Cô gái nhìn xuống. Nước vào vắt cùng từng chiếc lá in hình rất rõ trên mặt nước đến nỗi, nếu gió không làm cho rung cây, người ta tất cả cảm tưởng như cành lá được họa lên ở trên đáy ao.

 

   Chợt nhìn thấy bóng bản thân trong nước, phụ nữ ghê sợ vày thấy mặt ngươi đen thui xấu quá đi mất. Nữ giới lấy bàn vắt xinh xắn vốc nước vuốt lên mắt cùng lên trán, da dẻ đàn bà trở lại trắng trẻo như cũ. Chị em cởi quần áo lội xuống nước. Chưa bao giờ có một nàng tiểu thư đẹp đến thế. Sau khi mặc quần áo xong, nàng uống một ngụm nước suối, rồi đi sâu vào rừng thẳm, cũng chả biết là sẽ đi đến đâu cả.

Xem thêm: Chuyên Đề: Este Đa Chức Tác Dụng Với Naoh Theo Tỉ Lệ Mol T, Chuyên Đề: Este Đa Chức

 

   Nàng tưởng nhớ đến các anh, đến Thượng Đế chí nhân. Chắc chắn là người sẽ không bao giờ bỏ rơi nàng. Người hình thành những cây táo apple dại giành cho kẻ đói và đàn bà đã run rủi tìm kiếm được một cây trĩu quả. Phái nữ dừng lại ăn táo bị cắn rồi lại lên đường. Cảnh vật lặng phăng phắc đến nỗi thanh nữ nghe thấy cả bước chân con gái đi với tiếng lá rào rạo dưới chân nàng. Không có lấy một trơn chim. Không tồn tại lấy một tia sáng xuyên thẳng qua những cây cỏ to lớn rạm rạp. Chú ý xa những cây cao mọc sít vào nhau, như một sản phẩm rào sắt.

 

   Chưa bao giờ Li-dơ thấy một cảnh tĩnh mịch như vậy…