Tưởng Tượng Mị Châu Trọng Thủy Gặp Nhau

     
*

Trong truyện An Dương Vương và Mi Châu – Trọng Thủy, kết cục Trọng Thủy vẫn tự tử. Hãy tưởng tượng Mị Châu cùng Trọng Thủy chạm chán nhau tai Thủy cung các bạn hay đề cập lai cuộc chạm mặt gỡ đó.

Bạn đang xem: Tưởng tượng mị châu trọng thủy gặp nhau

Giếng Loa Thành sâu hun hút, chú ý mãi ko thấy đáy. Cần một thời gian lâu kể từ khi lao xuống giếng, đầu Trọng Thủy bắt đầu đập vào lòng giếng, chảy những máu. Hắn cứ ngỡ mình vẫn đau lắm. Tuy vậy không. Sau cú va chạm táo bạo ở đầu, Trọng Thủy đứng dậy, thấy mình khoẻ khoắn kỳ lạ thường. Dòng nước trong mát bên dưới giếng đẩy vong linh của hắn đi mang lại một nơi rất xa. Vị trí ấy bao gồm tiếng sóng vỗ ầm ì, gồm tôm, cua, trai, ốc. “Đây là thủy cung chăng?” – Hắn nghĩ về thầm

Xứ sở hắn đang tới thật đẹp đẽ và lộng lẫy. Hắn lướt cùng bề mặt nước, xung quanh hắn là hàng vạn rong biển khơi đang nhận ra đầy kiêu sa. Xa xa, che ló ánh hào quang color ngọc bích. Trọng Thủy tiến dần dần về phía tia nắng đó. Trước phương diện hắn tồn tại một tòa hoàng cung nguy nga, lát toàn ngọc quý. Một bé sóng phệ ập vào. Tóc Trọng Thủy dựng đứng cả lên, thành đầy đủ hình thù nhòn nhọn như đinh sắt. Hắn cảm thấy lạnh gai người, body run lên bần bật.


– Hẳn có chuyện chẳng lành. Ta cần phải cẩn thận. – Hắn lẩm nhẩm.

Ồ! hồ hết đám rong biển khơi kia giờ không còn trôi dạt nữa. Bọn chúng tụ tập lại, chế tạo ra thành hai hàng dọc blue color dương. Tiếp đó, một chiếc kiệu màu trắng toát xuất hiện. Mấy chú cá kình đại dương Đông khiêng kiệu, dõng dạc nói:

– Băng Thạch Mị Châu công chúa giá lâm!

“Là Mị Châu ư?” – Trọng Thủy mừng rỡ.


“Thì ra nàng vẫn tồn tại sống. Ta nhớ đàn bà khốn khổ xiết bao.” Trọng Thủy bồi hồi nhớ lại ngày cô gái mới cưới hắn, vẻ vào trắng, thơ ngây của nàng, cả khúc nhạc trong trẻo thiếu nữ thường gảy cho hắn nghe.

Nhưng bước xuống lại là một trong những người phụ nữ có khuôn mặt trắng xanh, đứng bất động đậy như đá. Mỗi cử hễ của nữ giới đều vô cùng khó khăn khăn. Phía đằng sau nàng là một trong người bầy ông phương diện mày dữ tợn, gặm hai loại sừng trâu bên trên đầu. Tín đồ ấy ôn tồn bảo Mị Châu:

– Trước, vì chưng chuyện tình duyên với Trọng Thủy làm con đau khổ, hóa đá, để mang lại nỗi linh hồn cũng trở nên băng lại thành ngọc thạch. Mong giải được điều này, con đề nghị đích thân trừng trị Trọng Thủy.


Mị Châu khiêm nhường, cúi mặt xuống, đáp:

– Đa tạ Diêm vương đã cho con cơ hội để trả mọt nhục thù.

Mị Châu dứt lời, Diêm vương đã bặt tăm trong số đông làn sóng biển cả rì rào.

Trọng Thủy chạy lại, rứa chặt tay Mị Châu. Tim nữ giới thổn thức. Phần nhiều kỉ niệm đẹp nhất của cuộc sống đời thường vợ ông chồng ùa về vào trái tim nàng. Đứng trước phương diện con tín đồ ấy, Mị Châu rất ý muốn dùng song tay quyến rũ của mình ôm siết lấy Trọng Thủy. Chũm nhưng, đàn bà rất nhẹ nhàng, bình thản bỏ tay Trọng Thủy ra.

– Mị Châu đang hóa đá. Trái tim này cũng trở thành băng rồi. – Mị Châu lạnh nhạt nói


Nhìn người đẹp khuôn phương diện lạnh tanh, vô cảm, ánh nhìn nhìn vào cõi miên man, thân người nàng đông cứng như một tảng băng nghìn năm, Trọng Thủy gian khổ vô cùng. Hắn rút từ trong tà áo một nhỏ dao găm, đưa cho Mị Châu:

– Hãy giết mổ ta đi! Trái tim phụ nữ sẽ nóng nóng trở lại.

Mị Châu cầm nhỏ dao bên trên tay, nhìn trân trân Trọng Thủy. Ánh mắt ấy vừa chan đựng tình yêu, nỗi nhớ, vừa đầy sự than trách.

– đấng mày râu yêu thiếp vậy, sao còn hãm hại phụ thân thiếp, tổ quốc của thiếp?

– Vì phụ vương ta. – Trọng Thủy nghiêm khía cạnh nói

Cướp được Âu Lạc, nước của ta sẽ táo bạo lên. Ta không ăn năn hận đâu. – Trọng Thủy nói, chú ý thẳng vào đôi mắt Mị Châu

Giờ Mị Châu mới sực tỉnh. Từ bỏ hồi cưới nàng, Trọng Thủy trước đó chưa từng một lần quan sát vào mắt nàng. Lúc nói chuyện, đôi mắt hắn thường quan sát xuống đất.

– đại trượng phu nói lại đi! quý ông có ăn năn hận không?

– không – Trọng Thủy kiên quyết nói

Năm xưa, để không ngừng mở rộng quốc thổ, phụ vương nàng chẳng đang từng lấn chiếm Văn Lang kia sao? cuộc chiến tranh giữa những nước, mạnh mẽ được yếu lose là chuyện muôn thuở mà.

– Vậy sao phái mạnh còn từ tử? Sao ko về với phụ thân chàng rồi cưới một người vk quý tộc khác? dịp ấy, thiếp đang là ma hiện tại về ám ảnh chàng.

– Ta có hối hận hận chứ. Tuy thế ta chỉ hận mình lúc đã nhắc nhở cho người vợ về cái áo lông ngỗng, để thân phụ nàng phân phát hiện với đã giết nàng. Ta hận đã đến quá muộn để chỉ từ ôm được xác nàng. Mị Châu, ta thực lòng muốn được sống với phái nữ suốt đời suốt kiếp.

– mà lại thiếp ko muốn. Thiếp không thích sống cùng với một người đã giày xéo quốc gia thiếp.

Mị Châu quay mặt đi. Phần đa giọt nước mắt lăn lâu năm trên má nàng. Lòng bạn nữ như hiện giờ đang bị muôn ngàn mũi tên xuyên thủng. Nỗi đau này còn to hơn cả nhát kiếm mà thân phụ đã đâm nàng. Tình yêu với thù hận, bên nào nặng, mặt nào nhẹ?

– phương diện Trời đã qua mấy lần team biển. Mị Châu cùng Trọng Thủy vẫn không nói thêm cùng nhau câu gì.

– Trọng Thủy, sao phái mạnh lại ước ao chết? – Mị Châu thầm thĩ hỏi

– do ta ý muốn trả nợ mang lại nàng. Bị tiêu diệt rồi, ta đã hết nhức đớn, dằn vặt.

– Vậy thì thiếp không làm cho chàng chết đâu. Nợ của con trai sao rất có thể trả dễ như thế được? Thiếp hy vọng chàng nên đau khổ, cắn dứt lương chổ chính giữa đời đời kiếp kiếp.

Xem thêm: #9 Quán Ốc Ngon Ở Phú Nhuận, Top 10 Quán Ốc Phú Nhuận Ngon Bổ Rẻ

Một ánh nến tắt màu black tuyền chuyển động nhịp nhàng xung quanh nước. Đến ngay gần Mị Châu, ánh nến tắt dừng lại và hiện thành Diêm Vương.

– Mị Châu, đã không còn thời gian rồi. Ta tất yêu ở lại thủy cung quá lâu. Bé đã trả thù chưa? – Ngài nói

– Diêm Vương, nhỏ cầu xin ngài mang đến Trọng Thủy bất tử, còn bé sẽ là một trong những linh hồn thông thường của mẫu luân hồi. Ở bất kể kiếp nào, Trọng Thủy cũng nhận thấy con, tìm tới với con. Nhưng bé thì chẳng nhớ hắn là ai, cưới chồng, sinh con với những người khác. Con mong mỏi hắn phải đau khổ, nên yêu con cả ngàn năm, cả vạn năm. – Mị Châu nói, hai con mắt nàng vẫn không rời ra khỏi Trọng Thủy

– Vậy con vẫn muốn Trọng Thủy cả ngàn vạn năm ấy đề nghị sống ở Âu Lạc không? Hắn ta còn đề nghị trả nợ với nước nhà của con nữa – Diêm vương nói

– Xin theo ý ngài – Mị Châu đáp

– Địa Tạng Tứ Quỷ, hãy hộ tống Trọng Thủy về Âu Lạc. Bi cố gắng Linh Anh, những lần Trọng Thủy gặp gỡ Mị Châu, ngươi hãy gảy khúc bầy của nước nam Việt. Nỗi nhớ quê nhà hoà quyện trong sầu mến của tình thân vô vọng, ta hy vọng trái tim Trọng Thủy chảy ra thành nước.

Địa Tạng Tứ Quỷ vâng lời gửi Trọng Thủy đi. Bóng hắn từ trần dần sau những gợn sóng li ty nhấp nhô. Mị Châu cảm thấy dễ chịu và thoải mái trong người. Nàng đã hết là một tảng băng. Cử rượu cồn của con gái đã uyển đưa như ngày nào. Tuy nhiên có ngờ đâu đâu, trái tim nữ đang rỉ máu. “Trọng Thủy, thiếp mong mỏi biết bao mang đến một thời gian nào đó, đại trượng phu và thiếp sẽ chạm chán lại nhau tại một nơi vô cùng xa, khôn xiết xa. Khi ấy, không thể những trận chiến tranh giữa những dân tộc. đàn ông và thiếp sẽ không hề kẻ Nam fan Bắc và rồi tình cảm sẽ trở lại giữa hai ta” …

Ngay sau thời điểm Trọng Thuỷ từ bỏ tử sinh hoạt giếng Loa Thành, vì chưng yêu vk da diết, xác của nam giới rữa ra, ngấm qua mạch nước ngầm vào khu đất rồi mạch nước ngầm mang chang ra biển cả cả mênh mông. Về phần hồn chàng sau thời điểm bay lên(như là một trong những điều kì lạ) bị gió thổi bay đi ra hải dương rồi tạt xuống biển Đông. Camr thông mang đến tấm long yêu thương vợ của chàng, sự thuỷ chung, thơ ngây của Mị Châu, Rùa Thần đã quy tụ hồn và xác của Trọng Thuỷ, dung` nước khiến cho hình hài Mị Châu rồi nhập hồn phụ nữ vào. Rùa Thần hẳn mong hai người họ ở cùng cả nhà nhưng sự thể như thế nào thì tuỳ vào Mị Châu(hồi sau sẽ rõ).

Trọng Thuỷ, sau thời điểm được sông lại cùng được Rùa Thần báo mông rằng Mị Châu đang ở thuỷ cung, vẫn ngày đêm bơi lội tìm nàng. Sau bao trở ngại gian khổ, phái mạnh đã tìm kiếm được thuỷ cung. Đến cổng, chang bị hai ngưu thuỷ thần lại và hỏi:

– đơn vị ngươi là ai, xuống đây có việc gì! Đây là vùng thanh bình, không được cho phép người è cổ mắt giết với thực chất xấu xa xuống đây có tác dụng nhiễu loạn.

– Thưa nhì vị thuỷ thần -Trọng Thuỷ đáp- sau chết choc của vợ, nhỏ vô thuộc đau khổ, nhớ chị em da diết, vào lúc tuyệt vọng lầm tưởng bong thiếu nữ ở bên dưới giến khơi, bé đã khiêu vũ xuống giếng xua theo nàng. Sauk hi chết bé được Rùa Thần cứu giúp sống với báo nằm mê Châu (vợ của con) đã ở vùng này, nhỏ khẩn thiết nhị vị cho con được vào.

Nghe những tiếng nói chân thành của Trọng Thuỷ và cũng rất được Rùa Thần dặn trước, nhì vị thuỷ thần cảm động mang đến Trọng Thuỷ vào. Vào cho trong, chàng cảm giác thậ ngỡ ngàng, kinh ngạc trước cảnh quan còn hơn hết hoàng cung, một vẻ đẹp thần tiên mà hồi nhỏ tuổi chàng đang tưng mong ước một lần được xem. Trước phương diện chàng, cá nối đuôi nhau vui nghịch nhảy múa, xa xa là căn vườn đầy loại hoa kì lạ…và ở đó giữa quần thể vườn có một tín đồ ngồi mộng mơ (chính là Mị Châu). Vừa quan sát thấy thanh nữ Trọng Thuỷ đã nhận được ra, chàng vui miệng reo lên như đứa trẻ cấp chạy cho gần nàng. Nghe lời gọi da diết của Trọng Thuỷ, tình thân sét đánh lại trỗi dậy, nhưng lại nàng hoài nghi sao quý ông lại xuống được đây. Mọi khi tiếng điện thoại tư vấn lại to lớn hơn, domain authority diết hơn, nàng không thể nhầm được nàng trở lại thì bắt gặp Trọng Thuỷ đã ở tức thì trước khía cạnh mình. Hai bạn nhìn nhau yên một hồi rồi khóc. Cảnh vật như dừng lại.

– Ôi, chị em ơi! –Trọng Thuỷ nói- Xa chị em bao nhiêu lâu mà ta vẫn nhung nhớ, ta ăn uống không ngon, ngày đêm tưởng niệm nàng, do quá yêu cô bé mà ta đang lầm tưởng bong nàng mặt dưới giếng rồi dancing xuông trường đoản cú tử. Nay ta vẫn được gặp lại nàng, long` ta vui mừng biết bao.

– Mị Châu đáp: đàn ông ơi, thiếp cũng vậy, thiếp cũng nhớ chang domain authority khôn xiết, thiếp cũng khó ăn khó ngủ, hang ngày thiếp hầu như ra đây ngắm nhìn cảnh vật, nhìn gần như đoá hoa tươi thắm kia nhưng nhớ tới những bó hoa mà nam giới đã khuyến mãi cho thiếp, nhìn hầu như đoi cá tung tăng bơi lội nhảy múa nhưng nhớ tới những ngày họ vui vẻ mặt nhau. Ôi! tuy thế thật chớ true, thiếp hiện nay đã mang danh tội đồ gia dụng của khu đất nước, thiếp cạnh tranh long mà rất có thể chung sinh sống với kẻ thù của dân tộc bản địa mình. Sao quý ông lại nhẫn chổ chính giữa lừa dối thiếp khiến thiếp đau khổ? Thiếp thiệt ngơ dại, ngây ngất vì tình yêu cơ mà nghe theo chàng!

Nghe mọi lời đó, Trọng Thuỷ bỗng nhói đau, xót xa ân hận.

– phái nữ ơi! tình thân của ta thần linh có thể chứng giám. Tình yêu của ta, mọi thần dân ta đông đảo biết. Ta thật ân hận lúc nghe tới theo lời vua phụ thân nhưng phái nữ hãy hiểu mang đến ta, tha thứ mang lại ta, cần lừa dối nàng, long ta đau như giảm nhưng kia là nghĩa vụ cua cha ta, là áp lực nặng nề của của cha và của tất cả thần đan ta, long ta hết sức bối rối, trong lúc tâm trí láo loạn, ta đã có một quyết định sai lầ, nữ có biết ta đã chịu đựng dày vò, bị dằn vặt thế nào không, ta phải chịu áp lực kinh khủng không tưởng tượng nổi, trong long` ta luôn có nàng. Nếu ta tất cả lời gì không đúng trái tax in chịu phần lớn hình phạt kinh khủng nhất:ngũ mã phanh thây hoặc hơn thế thế. Ta thiệt sự xin lỗi.

Cảnh vật. Bao quanh nhu xao động, làn nước chảy nhẹ nhàng hơn, các đoá hoa dứt đung chuyển lay động. Mị Châu đôi mắt ướt lệ, giọng nghẹn ngào:

– Thiếp tin vào tình thân cảu chàng, tin rằng phần nhiều tình cảm trước kia chàng giành cho thiếp là chân thực không trả dối. Thiếp cũng biết một đấng phái mạnh nhi bắt buộc lấy sự nghiệp, giang sơn của chính mình làm trọng. Giả dụ thiếp vẫn theo con trai thì chắc hẳn rằng thiếp có khả năng sẽ bị ngàn đời nguyền rủa, vạn lời phỉ nhổ, muôn đời ko dung. Thiếp đã vày tình cảm nhưng đem đấ nước giao mang lại kẻ địch. Nhưng mà thiếp theo phái mạnh thì nhỡ đâu bị con trai lừa dối đợt tiếp nhữa vì thiếp quá ngây thơ, yêu chàng. Ôi! Số phận người con gái như thiếp trên đây thật là khổ, thiệt bất công.

Thanh minh, thuyết phục Mị Châu một hồi mà lại không được. Trọng Thuỷ đi đến đưa ra quyết định táo bạo.

– Ta thề rằng sẽ không bao giờ lừa dối thanh nữ nữa. Nếu đàn bà vẫn không phải tin ta, vẫn sợ đông đảo lời đàm tiếu thì chị em hãy thuộc ta đi gặp vua thân phụ của thiếu phụ xin người tha thứ cùng nếu rất có thể ta và nữ sẽ lên gặp gỡ thượng đế xin tín đồ cho chúng ta được ở mặt nhau.

Mị Châu hơi bởi dự, hại sệt nhưng lại vẫn đồng ý:

– số phận thiếp đã bởi vì trời quyết định, nay hóng vào sự an bài của ông trời vây.

Nói rồi, nhì người bạo dạn tìm gặp gỡ An Dương Vương, ông đang nghịch cờ với Rùa Thần. Rùa Thần thấy hai fan đi cùng nhau thấy làm vui, An Dương vương tỏ ý tức giận dẫu vậy trong long ông vẫn thương con.

Thưa cha đáng kính! –hai người nói- xin cha hãy tha thứ đến tội lỗi của hai chúng con. Chúng bé sẽ ghi nhớ ơn, cảm kích bạn vô cùng. An Dương vương vãi tỏ ra giá lung định nói “không bao giờ” nhưng tất cả cái gì đó trong ông chống lại. Ông nói:

– Ta nặng nề long tha thứ cho các ngươi tuy thế nếu ông Trời đưa ra quyết định thì ta chẳng tất cả gì nhằm nói nữa cả.

Trọng Thuỷ, Mị Châu hơi vui mắt đáp: “Cám ơn vua cha” , chào tạm biệt rồi xin Rùa Thần dẫn lên Thiên Đình. Trước phương diện Thượng Đế hai fan cùng đồng tâm:

– Chúng bé là Trọng Thuỷ và Mị Châu, chúng con biết bọn chúng đều gây ra tội lỗi, chúng con rất ăn năn và xin khẳng định từ ni chúng nhỏ sẽ tu trọng tâm tích đức bồi lại lỗi lầm của mình. Xin Thượng Đế tha máy và đến chúng con được ở mặt nhau.

Thượng Đế xem xét hồi lâu rồi dõng dạc nói, giọng của người vừa uy nghi vừa vang rền như sấm:

– Tuy những ngươi đã bao gồm tội lỗi, nhưng đã biết hối hận cải. Ta cũng hễ long trước tình yêu của đoi ngươi cơ mà tội lỗi thì khó khăn mà xoá được. Vậy ta phạt hai ngươi xa nhau ba năm tu than tích đức rồi bắt đầu được chung sống cùng với nhau.

Xem thêm: Đề Cương Ôn Thi Hsg Sinh Học 8 Hk1 Có Đáp Án, Đề Cương Ôn Tập Sinh Học 8 Hk1 Có Đáp Án

Trọng Thuỷ cùng Mị Châu bái tạ ân điển rồi xuống è gian. Ba năm sau họ gặp mặt lại nhau và chung sống hạnh phúc hạnh phúc.