HÃY TRÌNH BÀY SUY NGHĨ CỦA MÌNH VỀ HIỆN TƯỢNG BỆNH VÔ CẢM

     

- tình thân là hạnh phúc, là loại quý giá tốt nhất của bé người. Dịch vô cảm làm mất đi phẩm chất tốt đẹp đó, như một loại máu lạnh trở yêu cầu lạnh đen.

Bạn đang xem: Hãy trình bày suy nghĩ của mình về hiện tượng bệnh vô cảm


Dàn ý

1. Mở bài

- ra mắt vấn đề yêu cầu nghị luận

2. Thân bài

a. Giải thích: "Bệnh vô cảm" là gì?

"Bệnh vô cảm" là tình trạng bệnh tâm hồn của những người tất cả trái tim rét mướt giá, không xúc động, sinh sống ích kỷ, giá buốt lùng. Họ thờ ơ, làm cho ngơ trước phần đa điều xấu xa, hoặc nỗi bất hạnh, không may của những người dân sống bao phủ mình.

b. Thực trạng, biểu hiện:

- bàng quan với bi ai vui, vui vẻ khổ, với hầu hết số phận của các người bao bọc mình. Đi đường gặp mặt những fan bị tai nạn, gãy tay, gãy chân hoặc nằm bất tỉnh, đa số kẻ vô cảm chẳng bao gồm phản ứng nào nhưng chỉ biết dửng dưng chứng kiến với cách biểu hiện "Thờ ơ bé mắt lạnh. Nhìn chúng có hề chi!" (Tố Hữu).

- lạnh nhạt với những vấn đề xã hội dù lớn, dù nhỏ, những phong trào, những sự kiện. Hằng năm, mọi bạn đều hưởng ứng sự kiện Giờ Trái đất. Khi mà toàn thể xã hội tham gia sự khiếu nại một cách lành mạnh và tích cực và hào hứng, duy nhất là gắng hệ trẻ em thì bên cạnh đó vẫn bao gồm con bạn thản nhiên bật nhạc, nhảy đèn, bật tivi. Rõ ràng, đấy là một phương pháp thể hiện tại sự vô cảm, anh ta thời ơ với những vấn đề mập mạp nhất, hoặc thậm chí là những vụ việc rất bình dị nhưng mà thật có ý nghĩa trong cuộc sống. Những phong trào hiến máu, tình nguyện, giúp đỡ đồng bào bị bão lụt, đa số vấn đề lớn tưởng của làng hội... Cúng ơ, coi như đó không phải là chuyện của mình.

- hững hờ trước các vẻ rất đẹp của thiên nhiên, của cuộc sống, của nhỏ người. Một tờ gương học sinh nghèo, có yếu tố hoàn cảnh khó khăn, cố gắng vươn lên học giỏi, nhưng lại anh ta chuẩn bị sẵn sàng bỏ qua, ko để trọng điểm đến, đắn đo ngưỡng mộ, và cảm phục. Trước một cảnh đẹp của thiên nhiên khiến cho mọi bạn phải xúc động, phải xao xuyến thì lại bái ơ, coi như không có chuyện gì.

- Thơ ơ với cái xấu, mẫu ác. Lên xe cộ ô tô, thấy kẻ tà đạo móc túi hoặc bầy côn trang bị hành hung hành khách, bọn họ cũng chỉ lờ đi coi như đấy chưa hẳn chuyện của mình. Sinh sống trong phòng ban trường học, tận mắt chứng kiến bao chuyện trái ngang như cung cấp trên hối lộ, thầy giáo ngang nhiên bạo hành học sinh, còn học sinh thì cù cóp ăn lận trong thi cử, chúng ta cũng không mở miệng mà lại ngoảnh mặt làm ngơ. Hoặc trông thấy bằng hữu đồng trang lứa bị bạo hành ngay lập tức trước cổng trường nhưng mà họ còn đứng coi rồi quay video clip tung lên mạng coi như không hẳn chuyện của mình.

Xem thêm: Top 10 Bài Văn Tả Con Vật Hay Nhất, Hãy Tả Một Con Vật Mà Em Yêu Thích

- lạnh nhạt với chủ yếu cuộc sống, sau này của mình, "nước chảy lộc bình trôi", đến đâu hay mang lại đó.

* Sự vô cảm là một căn bệnh đang có chiều hướng lan rộng trong xã hội ta, nó đang len lỏi khắp gần như nơi. Nó không chỉ ra mắt ngoài xóm hội mà còn xâm nhập vào trong các gia đình, những người dân thân ruột thịt. Tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh có nhà bố mẹ bị ốm nặng nằm liệt giường mà con cái không đoái hoài gì đến, bao gồm khi tống khứ vào viện chăm sóc lão. Khi bố mẹ qua đời thì giành nhau gửi xác về bên mình để dấn tiền phúng điếu. Tôi thấy đau lòng cùng xót xa khi phát âm được một bài báo trên mạng có cung cấp thông tin về vụ một bé gái 2 tuổi bị xe mua cán và tiếp đến bị những người đi ngang qua mặc kệ ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Thiên thần bé nhỏ này đã biết thành xã hội vứt rơi và tạ thế bởi chính vì sự thờ ơ, vô cảm của rất nhiều con người không tồn tại tình thương cùng đạo đức.

c. Nguyên nhân:

d Tác hại, hậu quả:

e. Bài học nhận thức cùng hành động:

3. Kết bài:

- Khái quát, không ngừng mở rộng vấn đề

 


Bài mẫu

Bài làm

trong đời sống đã phát triển khỏe khoắn về công nghệ, thứ móc, con người có thể kiếm được không ít tiền hơn, phú quý hơn, nhưng bao gồm một thứ hình như có biểu thị vơi đi, đó là việc quan trung ương giữa tín đồ với người? cuộc sống thường ngày công nghiệp với những bận rộn và vận tốc vận cồn quá nhanh khiến cho người ta hẫng hụt tới cả ít để ý đến nhau hơn. Phải chăng những vất vả ấy là nguyên nhân khiến “bệnh vô cảm” có thời cơ lan rộng?Vô cảm là một căn bệnh hiện không có trong danh sách của ngành y học, nhưng lại nó đã tác động rất lớn đối với đời sống nhỏ người. Vậy “bệnh vô cảm” là gì? Vô là không, cảm là tình cảm, cảm xúc. Vô cảm là trạng thái bé người không tồn tại tình cảm, sống khép mình lại, cúng ơ thờ ơ với tất cả mọi vấn đề xung quanh. Trong nhịp sống tiến bộ ngày nay, một số người chỉ lo vun vén mang lại đời sống cá nhân và quay sườn lưng lại với cộng đồng xã hội. Một số trong những người tự có tác dụng mình trở yêu cầu xa lánh, không để ý đến ai, đắn đo đến niềm vui nỗi bi hùng của fan khác. Đó là “bệnh vô cảm”. Chỉ lo chạy theo giá trị thứ chất, đôi khi con tín đồ ta đã vô tình tấn công mất đi vẻ đẹp đích thực của trung khu hồn. Cuộc sống thường ngày dù có no đủ hơn, giàu sang hơn, mà lại khi con tín đồ không biết vồ cập yêu mến nhau, thì đó vẫn không được xem như là cuộc sống toàn vẹn được. Ngại giúp sức những người chạm mặt khó khăn thiến nạn, cuộc sống thường ngày của bọn họ dần đi trái lại với truyền thống cuội nguồn đạo đức giỏi đẹp của nhân dân từ xưa “Lá lành đùm lá rách”. 

Ngày nay, một vài người chỉ biết sống và nghĩ cho riêng mình. Như khi thấy bao người hành khất mặt đường, họ không hỗ trợ đỡ, thậm chí là còn khinh miệt, dè bỉu giễu cợt trước nỗi xấu số của đa số mảnh đời tội nghiệp đó. Và cũng như bao tệ nạn, mọi việc xấu xa giật giật giữa đời thường vẫn xảy ra hàng ngày đấy thôi, nhưng không người nào dám can ngăn. Do sao? vì chưng sao con người lại vô cảm như vậy? hợp lí cũng bởi vì họ sợ, sợ hãi sẽ gặp rắc rối liên lụy, cho nên vì thế không dở người gì lo nghĩ đến chuyện của tín đồ khác. Nhưng được không là “chuyện của tín đồ khác”, đó đó là những vấn đề chung của thôn hội. Sao con tín đồ lại có thể quay lưng lại với chính cộng đồng mình đang sống được cơ chứ! với không chỉ dừng lại ở một vài cá nhân, bộ phận nhà nước cũng đều có lối sinh sống ích kỉ như vậy. Một vài ba cơ quan phú quý luôn tìm kiếm cách tách lột tín đồ dân, như về bài toán chiếm khu đất đai, tài sản... Rồi sau đó, hc ngoảnh mặt đi một cách lạnh lùng, vứt lại sau sống lưng những mảnh đời khốn khổ khi cùng bao giọt nước mắt hờn trách cuộc đời không thể chia sẻ cùng ai. Đó chưa phải là biểu hiện của “bệnh vô cảm” xuất xắc sao!Nếu cứ mãi tiếp tục như vậy, cuộc sống đời thường này vẫn mất không còn tình thương, mất không còn niềm thông cảm san sẻ, không đủ cả truyền thống lâu đời đạo đức trân quý ngày xưa. Sẽ không thể là “một con con ngữa đau cả tàu bỏ cỏ nữa”, mà chỉ còn lại sự rét nhạt, sự bàng quan vô cảm. “Tình yêu mến là niềm hạnh phúc của con người”, liệu cuộc sống này có còn ý nghĩa sâu sắc nữa hay không nếu con tín đồ cứ từ bỏ khép bản thân lại còn chỉ biết sống cho bạn dạng thân? Liệu chúng ta có cảm thấy niềm hạnh phúc nếu xung quanh tôi chỉ toàn là giọt nước mắt cùng rất nỗi bất hạnh của bao người? Thomas Merton đã có lần nói: “Nếu họ chỉ biết tìm niềm hạnh phúc cho riêng mình thì gồm thể bọn họ sẽ chẳng bao giờ tìm thấy. Niềm hạnh phúc đích thực là biết sống vì người khác". Bạn phong lưu u? Bạn thành công xuất sắc ư? nhưng khi đang trở nên vô cảm, chúng ta chỉ thấy mỗi phiên bản thân mình mà thôi. Sự giàu sang, sự thành công như vậy có đem đến hạnh phúc cho chính mình không khi chúng ta chỉ sinh sống một mình, hay đúng hơn là các bạn tự tách bóc mình thoát ra khỏi cộng đồng, sống ko sẻ chia.

Sống song khi dễ dàng là học phương pháp yêu thương. Hãy thử một lần trải lòng bản thân ra dù chỉ cần chút ít ỏi. Vày vì, khổ đau được chia sẻ sẽ vơi đi một nửa, còn niềm hạnh phúc được chia sẻ sẽ nhân đôi. Thử nghĩ xem, cụ công cụ bà trên mặt đường kia sẽ có thể qua đường nếu như bạn chịu bỏ chút ít thời gian dừng xe lại và dắt nuốm qua. Em nhỏ bé sẽ không lạc thân chợ nô"u các bạn chịu bỏ chút ít thời gian đưa em về phường công an search mẹ... Mỗi ngày đến trường, chúng ta có thể dành dụm một chút ít tiền đến quỹ “Vì bạn nghèo". Nhiều, không ít những việc chúng ta cũng có thể làm nếu như bạn chịu quăng quật “chút ít”. Hầu hết đóng góp của người tiêu dùng đôi khi rất nhỏ dại nhặt nhưng đặc trưng hơn hết, chính là tình thương, là sự quan tâm phân chia sẻ, là cả một lớp lòng. Hãy làm đều gì có thể để giúp cho nỗi nhức của bao fan được vơi đi. Sự trao đi yêu thương đôi khi cũng là điều mang lại hạnh phúc. Nên nói rằng, buôn bản hội càng văn minh, thì con fan đối xử với nhau nhân ái hơn, thanh tao hơn. Tuy nhiên, vẫn tồn tại ở đâu đó lối sống thực dụng, ích kỉ đã làm cho tổn yêu mến đến truyền thông media “nhiễu điều bao phủ lấy giá bán gương” của dân tộc bản địa ta. Vì vậy, bọn họ không nên nói cuộc sống công nghiệp đang làm nảy sinh “bệnh vô cảm”, mà bệnh lý ấy xuất phát từ những việc giáo dục con em và công dân bọn họ chưa thật nghiêm túc. Thật cạnh tranh tìm nguyên nhân đầy đủ, đề nghị xin trao thắc mắc này cho các nhà giáo dục đào tạo và xóm hội học, trung ương lí học,.

Xem thêm: Làm Thơ 8 Chữ Về Trường Lớp Học, Tổng Hợp Những Bài Thơ 8 Chữ Về Ngày 20

trong ca khúc “Mưa hồng”, cố kỉnh nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã có lần viết: “Cuộc đời đó bao gồm bao lâu nhưng hững hờ”. Vâng, chớ sống quá gấp vã! Đừng để cái đời hối hận hả rất có thể cuốn bạn đi! Đừng quay sườn lưng lại với tất cả! Đừng nhằm dòng red color chảy trong bé người bạn trở nên lạnh đen. Đừng để một khi nào đó giới hạn lại, các bạn chợt nhận ra mình đang vô tình đánh mất không ít thứ! Hãy nuôi chăm sóc lòng nhân ái, tình thương của chính bản thân mình cùng mọi người đẩy lùi “căn dịch vô cảm” kia. Và cũng bởi vì ngày mai rất có thể sẽ không khi nào đến cho nên hãy cho và nhận thêm những gì bạn có trong ngày hôm nay.