Phân tích hình tượng lorca

     



Bạn đang xem: Phân tích hình tượng lorca

*
16 trang
*
hien301
*
3153
*
2Download


Xem thêm: Top 12 Công Thức Tính Điện Trở Mắc Song Song Song, Top 12 Công Thức Tính Điện Trở Mắc Song Song

Bạn sẽ xem tài liệu "Đề bài: Phân tích mẫu tiếng bầy và mẫu Lorca vào “ Đàn ghi ta của Lorca” của Thanh Thảo", để mua tài liệu nơi bắt đầu về máy các bạn click vào nút DOWNLOAD sinh hoạt trên


Xem thêm: Bài Thuốc Chữa Bệnh Viêm Đại Tràng, Account Suspended

BÀI VIẾT NHÓM 4: Lớp 12a3 trung học phổ thông DL Ngôi SaoĐề bài xích : Phân tích hình mẫu tiếng lũ và hình mẫu Lorca trong “ Đàn ghi ta của Lorca” của Thanh ThảoBảng phân côngDÀN BÀIMở bài:Thân bài:Khái quát: (Dương Tâm)Hình tượng tiếng đàn:Tiếng bầy bọt nước (Mộng Kha)Sự biến hóa tiếng bọn (Thanh Ngôn)Hình tượng Lorca:-Lorca với cuộc hành trình đơn chiếc (Bảo Ngọc)-Lorca và cái chết bi lụy (Hồng Phúc)-Lorca cùng sự bạt mạng (Hồng Đào)-Lorca với sự giải thoát (Hương Thảo) 4. Nghệ thuật và thẩm mỹ bài thơ: (Lê Thị Thiên Trang)c. Kết bài:Còn lại : Thiên Kim, Hoài Lê xem tư vấn tài liệuDanh Sách team 4Huỳnh Nguyễn Phương ThảoNguyễn Xuân Bảo NgọcNguyễn Hồng PhúcNguyễn Thanh NgônTrần Thị Thiên TrangPhạm Ngọc Hồng ĐàoDương Ngọc mùi hương ThảoĐoàn Thị Mộng KhaDương Thị Thanh TâmNguyễn Hoài LêNgụy Đào Thiên Kim bài viết Thanh Thảo (1946) là 1 trong những nhà thơ luôn luôn thể hiện đầy đủ suy tư, trăn trở về làng hội với thời đại trong các tác phẩm thơ ca của mình. Ngoài ra, ông còn là 1 trong cây bút luôn luôn nỗ lực đổi mới thơ Việt với ý muốn muốn lộ diện một không gian phóng khoáng, giàu xúc tiến để tạo nên cho thơ một mĩ cảm văn minh và ánh mắt đa chiều thông qua khối hệ thống hình hình ảnh và ngữ điệu mới mẻ. Bài bác thơ “Đàn ghi ta của Lor-ca” phía bên trong tập “ khối vuông ru bích” vì chưng Thanh Thảo sáng tác năm 1979 là một trong sáng tác tiêu biểu cho kiểu tư duy giàu suy tư, phóng túng thiếu trong cảm xúc và nhuốm đầy màu sắc tượng trưng rất thực. Bài thơ vẫn tái hiện nay được vẻ đẹp hình mẫu Gacia Lorca đơn vị thơ khổng lồ của Tây Ban Nha cụ kỉ 20 trong sự thích thú , tán thành và nhớ tiếc thương sâu sắc của tác giả. Xuyên thấu bài thơ, mẫu Lorca luôn song hành với hình mẫu tiếng đàn, bọn chúng hòa quấn vào nhau tạo nên những sắc thái nhiều chủng loại như môt khối vuông rubich muôn màu, muôn vẻ... Tiếng bọn cất báo cáo lòng của Lorca trước cuộc sống thường ngày và thời đại. Nó là linh hồn, và cũng chính là số phận trong phòng thơ béo phì này. Lorca không những là một bên thơ nổi tiếng, ông còn tài giỏi năng về âm thanh và hội họa với được mệnh danh là con chim họa ngươi xứ Espagna. Những bốn tưởng cải tiến cùng rất nhiều vần thơ hùng hồn và năng lực phi thường của Lorca sẽ khiến bầy độc tài phân phát xít hoang mang, lo sợ. Cụ nên, đàn chúng vẫn giết chết Lorca cùng vùi xác ông nơi đáy giếng Granada. Đàn ghi ta là một trong nhạc cụ truyền thống tiêu biểu duy nhất của tổ quốc và nền âm thanh Tây Ban Nha. Cạnh bên đó, lũ ghi ta còn là một thứ gắn thêm bó ngày tiết thịt suốt cả quảng đời của Lorca. Chắc rằng vì cầm cố mà công ty thơ Thanh Thảo vẫn dùng biểu tượng tiếng ghi ta có tác dụng hình tượng hình mẫu cho nhân thứ trữ tình-Lorca trong bài xích thơ “ Đàn ghi ta của Lorca” . Mở màn bài thơ, Thanh Thảo đã làm hiện lên hình tượng trung tâm của tác phẩm-thi hào Lorca cùng sự gắn bó máu thịt của ông với loại ghi ta qua lời đề từ:“Khi tôi bị tiêu diệt hãy chôn tôi với cây đàn”(Federico Garcia Lorca)Lời đề từ mang đến ta cảm nhận được tình yêu nghệ thuật, yêu quê hương xứ sở của Lorca cùng đa số triết lí thiệt xâu xa. Lorca yêu thương cây lũ truyền thống của nền âm nhạc và của nước nhà mình, yêu nét độc đáo trong bạn dạng sắc văn hóa truyền thống của con bạn và nước nhà Tây Ban Nha cũng chính là Lorca yêu thương thiết tha, thâm thúy quê hương, Tổ quốc. Tình thương nghệ thuật nồng dịu và tình yêu giang sơn nồng thắm này sẽ mãi mãi sánh cách cùng Lorca đi đến bất kể nơi đâu, của cả khi Lorca sang bên đó thế giới. Qua mong ước chôn vùi mẫu đàn, Lorca như vẫn luyến tiếc nuối nghệ thuật, vẫn hy vọng được tiếp tục hiến đâng cho đời, và có theo dòng ghi ta đến vị trí kia thế giới tiếp tục hát lên đầy đủ lời ca tranh đấu, khát khao đổi mới và tự do thoải mái . Và ngoài ra còn ý muốn nhắn nhủ với bọn họ rằng : Hãy quên thẩm mỹ của ông. Hãy để nó ngủ yên địa điểm lòng đất, ngủ yên tại 1 góc trái tim của mỗi bọn chúng ta. Cùng hãy đưa ra hướng đi new để liên tục sự nghiệp cách tân vĩ đại vẫn còn đấy đang dang dở, của ông. Thực hiện câu nói này làm lời đề từ, Thanh Thảo như mong nói lên hầu như khát khao của biểu tượng trung tâm-nhà thơ Lorca, và khiến cho ông trở cần bất tử mặt tiếng bọn ghi ta du dương, ngân dài...Khi nói đến tiếng đàn, Xuân Diệu đã cần sử dụng phép so sánh: “Đàn buồn, bầy lặng, ôi bầy chậm từng giọt rơi tàn như lệ ngân”(Nguyệt Cầm)Thế cơ mà với Thanh Thảo khi nói đến tiếng đàn không hề biểu đạt âm thanh, mà lại chỉ tập trung thể hiện tại cả thế giới cảm xúc, tương tác mà tiếng bọn gợi nên. Quả đât ấy lắp với Lorca, một người nghệ sĩ chân chính. Dường như, Thanh Thảo mong mượn hình ảnh tiếng lũ để làm ra cung bậc đến tiếng lòng của Lorca, dạo cần những âm điệu về cuộc sống và trung tâm hồn tràn đầy xúc cảm của một chiến sĩ đấu tranh cho tự do và một nghệ sĩ hết mình vị nghệ thuật. Hình hình ảnh tiếng bầy biến tấu liên tục, được Thanh Thảo diễn tả bằng hệ thống hình ảnh có sức cho thấy và ám ảnh.“những tiếng bọn bọt nước”Nhịp điệu bài xích thơ bắt đầu vang lên qua làn điệu ghita du dương, Thanh Thảo vẫn gợi tả tiếng bọn bằng hình hình ảnh “bọt nước” thiệt độc đáo. Tiếng lũ là âm nhạc được cảm nhận bằng thính giác còn bọt bong bóng nước là hình hình ảnh cảm nhận bởi thị giác, bài toán sóng đôi hai hình hình ảnh cho thấy Thanh Thảo rất tận tâm với bài xích thơ, ông đã áp dụng nhiều giác quan liêu để chiêm ngưỡng và ngắm nhìn vẻ đẹp nhất của tiếng đàn. Tuy vậy “bọt nước” thật ý muốn manh, dễ vỡ tương tự như số phận của tiếng đàn vang lên trong một khoảng hữu hạn của thời hạn rồi vụt tắt, cũng tương tự Lorca, hiện diện rồi rã biến, cuộc đời thật ngắn ngủi và đau thương. Quanh đó ra, Thanh Thảo cũng đem lại những tương tác ngoài thơ :” tiếng đàn bọt nước”, cũng có nét tương đương với ca dao:”Trời mưa sạn bong bóng phập phồng” ...Trong cơn mưa, bọt bong bóng nước hiện tại ra ngoài ra phập phồng với thổn thức, bọt bong bóng nước vỡ lẽ òa ra như tất cả một dự cảm về định mệnh, số trời của tiếng đàn thật phũ phàng, gai góc đang đón đợi phía trước, một dự cảm không thể may mắn. Tiếp sau đó, Thanh Thảo lại tiếp tục biến hóa giờ ghi ta, liên tục chuyển đổi kênh cảm giác, tạo phần lớn dòng suy nghĩ, cảm thấy đa chiều cho những người đọc:“tiếng ghi ta nâubầu trời cô gái ấytiếng ghi ta lá xanh biết mấytiếng ghi ta tròn bong bóng nước vỡ tantiếng ghi ta ròng ròng ngày tiết chảy”Tiếng bầy ghi ta lại được Thanh Thảo cần sử dụng thị giác cảm nhận với nhiều color tinh tế. “tiếng ghi ta nâu”, màu nâu của vỏ bọn hay màu nâu của đất đai quê hương, hoặc có hợp lý và phải chăng là màu nâu của làn da cô bé Digan cơ mà Lorca yêu ? song khi giao sứt với “bầu trời cô bé ấy”, giờ ghi ta biến một khung trời “nâu” u ám, từ bỏ nay sẽ phủ kín đáo đời cô gái khi con trai Lorca đang mãi mãi lìa xa cô. “tiếng ghi ta nâu” trở nên một khúc nhạc lưu giữ thương, một phần trong miền kí ức về người yêu của cô gái. Rồi kế tiếp là “tiếng ghi ta lá anh biết mấy”, màu xanh lá cây là màu của vạn vật thiên nhiên tươi tắn, là màu của hoa cỏ tràn trề vật liệu bằng nhựa sống. Nếu chỉ với “tiếng ghi ta lá xanh” thì thật hạnh phúc biết bao, giờ đồng hồ ghi ta đang mang blue color của niềm khát khao, xung khắc khoải cuộc sống. Nhưng blue color lại sóng đôi với “biết mấy”, chế tác sự thản thốt, nhợt nhạt, xanh xao. Đó là sự tiếc nuối cho việc tan đổi thay của một sự sống, của một con tín đồ tài hoa. Rồi tiếp theo là “tiếng ghi ta tròn bọt bong bóng nước đổ vỡ tan”, giờ ghi ta thật “tròn”, thật hoàn hảo và tuyệt vời nhất nhưng số phận tương tự như là bọt bong bóng nước đề nghị nếu vượt tròn, vượt căng đang dễ vỡ tan ra. Đó là ngừng của sự mong mỏi manh, khi tiếng ghi ta vang lên đến mức những âm cao độ, thánh thót tốt nhất của bạn dạng nhạc bỗng bất ngờ đột ngột vụt tắt đi. Cũng giống như Lorca, trong tuổi 38 với bao khát khao chưa hoàn tất bỗng nhiên bị bọn độc tài phạt xít giết chết và rước quẳng xác khu vực đáy giếng sâu. Sau cuối “tiếng ghi ta ròng ròng máu chảy” . Sau các hình hình ảnh đầy ám ảnh, phần nhiều dự cảm về định mệnh của tiếng đàn nay đã được hội chứng minh. Giờ đồng hồ ghi ta sẽ ở trạng thái nhức đớn, bi tráng nhất. Giờ ghi ta là hồ hết giai điệu, là sự hóa thân của tín đồ nghệ sĩ, là trung tâm hồn của Lorca nay sẽ “ròng ròng ngày tiết chảy”, nó đã bị diệt trừ một cách tàn khốc nhất. Đây là một cách địa chỉ thật táo apple bạo, khác hoàn toàn với những nhà thơ khác, ví dụ như kiểu liên can trong thơ ở trong nhà thơ Nguyễn Du:“Bốn dây nhỏ dại máu hai đầu ngón tay”Câu thơ gợi phải hình hình ảnh ngón tay bật máu khi dạo cho khúc cao trào của phiên bản nhạc cũng như nỗi nhức ứa máu của người chơi đàn. Trong liên hệ của Nguyễn Du, tiếng bọn là phương tiện bộc lộ nỗi lòng bé người, còn so với Thanh Thảo, tiếng đàn và con người hài hòa thành một cần tiếng bọn cũng là một cơ thể sống, cũng trở thành tổn thương, chảy máu và đau đớn. Câu thơ như đưa về một triết lý, lúc nghệ thuật hài hòa với fan nghệ sĩ và hấp thụ được cái đa dạng mẫu mã của sự sống thì nó đổi thay một khung hình sống, biết đớn đau, biết bị ra máu và gồm linh hồn.Khi tiếng bọn đã đi sang bên đó thế giới, chỉ với là các dư âm địa điểm trần thế:“không ai chôn cất tiếng đàntiếng bọn như cỏ mọc hoang”Câu thơ lộ diện nhiều suy nghĩ, giờ đồng hồ ghita là 1 trong giá trị tinh thần, sự mãi mãi của tiếng ghi ta vượt qua ko kể mọi giới hạn vật chất thế cho nên không ai hoàn toàn có thể chôn vùi được giờ đồng hồ đàn. Tiếng đàn có sức sống hoang dại dột mãnh liệt như “cỏ mọc hoang”, sức lan tỏa của tiếng lũ không ai rất có thể ngăn cản được. Tiếng đàn là hiện thân của Lorca, của nghệ thuật tương tự như khát vọng của Lorca và cũng là hội chứng nhân, tri âm cũa bạn lãng tử vào khúc du ca. Dù cho cây bọn của Lorca rất có thể chôn cất, thân xác Lorca bị vùi đậy nơi đáy giếng sâu song tiếng ghita vẫn du dương, trong trẻo mãi ngân lên hầu như giai điệu có tác dụng sống lại trọng điểm hồn Lorca bởi nó mang một sức sinh sống vẫy điện thoại tư vấn khát khao tự do và mong ước sáng tạo. Đây là quy phép tắc bất hoại của nghệ thuật chân chính, thẩm mỹ và nghệ thuật sẽ nằm quanh đó mọi sự bỏ diệt, không khi nào thừa nhận mẫu chết.Hệ thống hình hình ảnh đầy color và nhiều sức gợi như xuất hiện một bức tranh cuộc sống thường ngày muôn màu muôn vẻ của fan nghệ sĩ, vừa trình bày sự lay động của tiếng đàn từ hình hình ảnh “bọt nước” man ... I, tạo nên một miền Lorca riêng rẽ biệt. Danh trường đoản cú “Tây Ban Nha” gợi nên hình tượng Lorca vào sự hòa nhập cùng với quê hương, xứ sở. Hình ảnh “ áo choàng đỏ gắt” vó thể là việc ám chỉ fan đấu sĩ Lorca trên đấu trường chính trị-nghệ thuật khiến go, khốc liệt, trên đấu trường thời đại. Sự kết hợp”Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt” đang nâng Lorca lên thành một hình tượng tráng lệ, mang tính chất chất biểu trưng của thời đại, của đất nước Tây Ban Nha và của mơ ước tự do, khát khao đổi mới và sáng tạo. đều từ láy “lang thang”, “đơn độc”, “chếnh choáng”, “mỏi mòn” siêu giàu giá chỉ trị tạo ra hình, đã tạo sự một hiệp sĩ : “đi lang thang” nay trên đây mai đó không gò bó trong không gian nào, không tạm dừng ở bất kể nơi đâu, bước tiến với cây lũ để hát lên khúc du ca, giãi tỏ khát vọng và bi thương đau, bước chân ấy đi về “miền solo độc” không sao tìm thấy ai đi cùng để sẻ chia, để đỡ phần mỏi mệt cùng tìm thấy chút ấm áp, sẽ là cuộc hành trình đơn độc, nó gợi buộc phải hình tượng Lorca vào cuộc tranh đấu của mình, một hiệp sĩ với phần nhiều lí tưởng đẹp đẽ nhưng chẳng ai rất có thể hiểu thấu cùng ủng hộ. ở bên cạnh người hiệp sĩ chỉ tất cả “ vầng trăng chếnh choáng”, một hình ảnh vô cùng xinh xắn của thiên nhiên khiến cho bao người say đắm, ni lại bị “chếnh choáng” , bị quyến rũ bởi vẻ thánh thiện, vĩ đại của các khát vọng và cảm giác của Lorca. Thế bắt đầu thấy được, đó là phần lớn khát vọng mãnh liệt, những cảm giác chân thành cùng cao cả. Và tín đồ hiệp sĩ cũng đang say, nhưng không hẳn say đắm vẻ đẹp mắt vầng trang mà lại đang say trong lí tưởng cuả mình, cho dù lí tưởng ấy vẫn chưa được thực tại đón nhận và trân trọng. Và trong cuộc hành trình ấy, hiệp sĩ đi “ bên trên yên ngựa chiến mỏi mòn”. Những bước chân ngựa mệt mỏi cũng giống như dáng vẻ của người trên lưng ngựa đang căng thẳng vì phải đi một chặng đường dài mà loại đích vẫn còn đấy xa vời, vô định với một mình đơn độc. Hệ thống hình hình ảnh một hiệp sĩ lang thang, 1 mình một ngựa chiến với vầng trăng cheo leo thường được thấy trong các tác phẩm của Lorca, ni lại được Thanh Thảo áp dụng để mở ra không khí Lorca với hành trình dài đi về miền xa thẳm, đi tìm kiếm sự thay đổi trong núm giới. Tàn bạo, cô đơn vì khao khát không có ai thấu hiểu.Sốù phận Lorca thật phũ phàng, đau thương, sau khi hình tượng Lorca được dựng nên thật cô đơn, lạc lõng cùng với hành trình nghệ thuật , Thanh Thảo sẽ tái hiện nay lại chiếc chết buồn của Lorca qua đoạn thơ:“Tây Ban Nhahát nghêu ngaobỗng ghê hoàngáo choàng bệ rạc đỏLorca bị điệu về bến bãi bắnchàng đi như người mộng du”Cái chết của Lorca được gợi ra sang 1 tương phản:“Tây Ban Nhahát nghêu ngao”“Tây Ban Nhabỗng tởm hoàngáo choàng bê bết đỏ”Người nghệ sỹ Lorca vẫn vẫn hát nghêu nghêu bên cây đàn, vẫn tràn đầy sức sống, vẫn không nhận thức được thảm họa sắp đến bên mình. Bỗng dưng nhiên, cả dân tộc Tây Ban Nha choáng váng, sững sờ khi Lorca- hiện thân của khát vọng tự do, đổi mới bị bắn chết một cách tàn bạo trong bàn tay của bầy người vô nhân đạo, vùi dập khát vọng bé người. Nếu lúc gợi mở hình mẫu Lorca, Thanh Thảo thực hiện hình ảnh “ áo choàng đỏ gắt” gợi nên cốt bí quyết anh hùng-nghệ sĩ, tính biện pháp dữ dội, đậm chất ngầu và cá tính mạnh mẽ như một binh sĩ của Lorca thì khi nói đến cái bị tiêu diệt thảm khốc, Thanh Thảo lại áp dụng hình hình ảnh “áo choàng bệ rạc đỏ” nhằm gợi nên thảm kịch của con tín đồ mang mơ ước tự do, một hình ảnh đầy ám ảnh, nhuốm đầy tội trạng của lũ độc tài phạt xít. Lúc bị điệu về bãi bắn, nam nhi Lorca “đi như fan mộng du”, chàng vẫn còn đấy đang sinh sống trong giấc mơ thẩm mỹ và nghệ thuật của mình. Khi nói đến cái chết bi đát của Lorca, Thanh Thảo không hề gợi tả sự rùng rợn của cảnh tượng Lorca bị giết mà chỉ gợi một tuyệt vời thật dữ dội với gần như từ “áo choàng đỏ gắt”, “đi như bạn mộng du” để biểu lộ nỗi đớn đau của mình và khơi gợi sự đồng cảm trong lòng người đọc. Song đó không phải là mục đích cuối cùng của Thanh Thảo, mà chiếc đọng lại sau cùng là niềm tin vào một sự tiếp diễn con đường nghệ thuật và thẩm mỹ còn dang dở, tinh thần vào sự bạt tử của Lorca.Sự văng mạng ấy được cho thấy bằng đối chiếu đặc biệt: “ đàn ông đi như tín đồ mộng du”. Bước tiến là bước chuyển bất ngờ từ sự sống phía bên ngoài vào sự sống mặt trong, từ hành trình đi đến kho bãi bắn cho sự kết thúc của đồ vật chất mở đầu của sự vong mạng của tinh thần. Cánh mày râu đang “ mộng du’ nghĩa là con trai đã thaot1 khòi thực trên và bay bổng trong quả đât của một sự sống táo tợn mẽ, tươi vui mà lãng đãng, mãi mãi cấp thiết nào bài trừ được.“đường chỉ tay đang đứtdòng sông rộng vô cùngLorca bơi sang ngangtrên loại ghi ta màu sắc bạc"Thanh Thảo đã làm nên một sự hóa thân, hòa nhập tuyệt đỉnh giữa Lorca và biểu tượng tiếng đàn: khi điệu về bãi bắn là lúc “tiếng ghi ta nâu”, “tiếng ghi ta lá xanh” ngân lên cùng khi Lorca bị bắn “tiếng ghi ta tròn bọt bong bóng nước đổ vỡ tan”, “tiếng ghi ta ròng rã ròng máu chảy” bất ngờ đột ngột vang lên, ám ảnh rồi tắt lịm. Khi xác Lorca bị vùi khu vực đáy giếng sâu là cơ hội sức sinh sống của ting61 đàn trỗi dậy như “ cỏ mọc hoang” cùng trong tích tắc đó Lorca trở bắt buộc bất tử cùng với chiếc bầy ghi ta : “Lorca bơi lội sang ngang /trên cái ghi ta màu bạc”. Mức độ tưởng tượng mạnh mẽ “ mặt đường chỉ tay đã đứt” là hoàn thành của một sự sống bé người, “dòng sông rộng vô cùng” là một trong những tâm hồn, một thứ nào đấy không thể dứt nghỉ, nó vẫn thường xuyên chảy trôi. Một xúc cảm bi thảm: sự mãi sau hữu hạn, ước ao manh của đời bạn ngắn ngủi đứt gãy giữa chừng bị tan theo chiếc và dìm tận đáy sông, đã trở cần vô nghĩa trước cái vô thuộc của sóng nước. Tuy nhiên Thanh Thảo đã khiến cho hình tượng Lorca trở nên hoàn toàn ngược lại:“Lorca bơi sang ngangtrên mẫu ghi ta màu sắc bạc”Hành đụng “ bơi” thanh lịch ngang xác minh sự sống thọ của Lorca trên chiếc sông. Lorca không xẩy ra cuốn đi theo mẫu nước, theo cái chảy của thời gian. Cánh mày râu đã chống chọi với việc băng cuốn của sóng nước, đấng mày râu bơi bằng “chiếc ghi ta màu sắc bạc”, cần sử dụng chiếc đàn để chở sự sống của bản thân mình vượt lên những sự băng hoại, quá qua số lượng giới hạn ngắn ngủi củ đời tín đồ đến loại cõi vô cùng của sự việc sống. Đó là lòng tin tuyệ đối vào sự bạt tử của Lorca. “Chiếc ghi ta màu sắc bạc” là biến ảnh của “chiếc ghi ta nâu” trong cõi lỗi vô, nó là hình mẫu của nhỏ đường thẩm mỹ và nghệ thuật Lorca, sự góp sức của Lorca cho nghệ thuật. Thông qua đó Thanh Thảo đã xác định một quan niệm nghệ thuật: sự sống vật hóa học của tín đồ nghệ sĩ chỉ với hữu hạn song những sản phẩm nghệ thuật của bạn nghệ sĩ tạo thành sẽ đưa người nghệ sĩ vào cõi bất tử. Dù đã ra đi và văng mạng nhưng Lorca đã còn lại một nỗi đau to cho nhân loại vì sự ra đi của mình:“giọt nước đôi mắt vầng trănglong lanh trong lòng giếng”Hình hình ảnh “vầng trăng” lộ diện hai lần, lần đầu tiên “vầng trăng xuất hiện trong loại “chếnh choáng” siêu nghệ sĩ, còn lần này trăng được gợi ra vào một nỗi đau vô cùng con tín đồ mà cũng sâu thẳm như chủ yếu vũ trụ vị trí mà “vầng trăng” hiện nay diện. “vầng trăng” tại đây thuộc về vũ trụ bát ngát bát ngào ngạt với ánh sáng êm ả dịu dàng lan tỏa và mang trong mình một vẻ rất đẹp mĩ lệ, kiều diễm đối lập với “đáy giếng” sâu nơi kẻ thù ném xác Lorca hòng xóa dấu vết tội ác, nơi lưu giữ hiện thân của nhức thương và sự tàn bạo, xấu xa, “đáy giếng” ấy thiệt tăm tối, mù mịt. Nhì hình ảnh này trọn vẹn tương phản, nạm mà Thanh Thảo cũng có thể phát hiện ra mối liên hệ giữa chúng bởi một liên tưởng độc đáo. “giọt nước đôi mắt vầng trăng” là giọt nước mắt của ngoài hành tinh khóc cho những người nghệ sĩ vị đã cảm không còn nỗi đau khôn xiết của con người, và ánh sáng của vầng trăng, của giọt nước mắt sẽ soi sáng mang lại đáy giếng, cho một sự thật đã trở nên chôn vùi.Dòng tứ tưởng thường xuyên dâng trào mạnh khỏe về sự sống văng mạng và sự giải bay của Lorca :“chàng ném lá bùa cô gái Diganvào vào xoáy nướcchàng ném trái tim mìnhvào lặng im bất chợt”“lá bùa cô bé Digan” là minh chứng cho tình thân của Lorca, phái mạnh đã ra di vào miền xa thẳm đề xuất chàng đã hành động đầy quyết đoán để rũ bọi mọi bi ai trần thế. Tiếp đến “ chàng ném trái tim mình” để hiến dâng trọn vẹn vào thanh thản và vô tư trong số những rung cảm vào sáng, chân thành. Cánh mày râu đã hành vi thật cao thượng trong cảm tình để từ nay khung trời màu nâu u ám hy vọng sẽ ko phủ kín đời cô gái ấy-cô gái Digan. Tiếng đàn “lila” lại vang lên là phần đông dư âm không ngừng về sự không bao giờ thay đổi của người nghệ sĩ.Sự gắn kết giữa mẫu Lorca và hình tượng tiếng lũ thật hợp lý . Bài xích thơ “Đàn ghi ta của Lorca mang đậm màu nghệ thuật, bài xích thơ là tác dụng của sự hòa nhập thân nhạc điệu thơ Lorca cùng hồn thơ Thanh Thảo. đều câu thơ không tồn tại dấu hiệu mở đầu-kết thúc chế tạo ra mạch thơ liên tục, xâu chuỗi có nhiều can dự xâu xa, nhiều chiều, kết nối được không ít hình hình ảnh đầy ám hình ảnh vả rời rộc rạc nhau. Những cửa hàng trong thơ thật dồi dào, phóng khoáng bật mí nhiều nét khác biệt về mẫu Lorca và hình tượng tiếng bọn ghi ta. Nhạc điệu bài thơ không gợi phải bằng music mà nó được đem lại bằng sự đồng điệu trong lí tưởng với khát vọng, là giai điệu của tâm hồn, của sự ngưỡng mộ, thương nhớ tiếc sâu sắc. Đây là việc tiếp nối mạch thơ, tiếp nối lí tưởng được khơi gợi từ loại trường ca “Những fan đi cho tới biển”“Chúng tôi đi không tiếc đời mìnhTuổi nhị mươi làm sao không tiếcNhững người nào cũng tiếc tuổi nhì mươi thì còn chi cho Tổ quốc”“Đàn ghi ta của Lorca” chứa được nhiều triế lý sâu sát về nghệ thuật và thẩm mỹ theo ý niệm của Thanh Thảo kia là: triết lí về quan hệ giữa thẩm mỹ và sự sống, của thẩm mỹ và nghệ thuật và sức sinh sống nghệ thuật, về cống hiến nghệ thuật với sự tồn trên và bạt tử của người tạo nên sự nghệ thuật. Đó là các đại lý để khẳng định những cống hiến của Lorca và lòng tin vào sự bất diệt của Lorca cùng với những cống hiến ấy. Bằng việc dựng nên hình tượng tiếng đàn để làm nên hình tượng Lorca, Thah Thào sẽ viết yêu cầu một bài thơ sở hữu giá trị thẩm mỹ cao cùng mãi mãi là phần đa dòng thơ tuyệt đối luôn thấm sâu trong thâm tâm hồn phát âm giả.