BÀI VĂN MẪU LỚP 7

     

Bài viết số 3 lớp 7 đề bài: cảm xúc về người thân (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…)

Bài làm


Bài viết số 3 lớp 7: cảm giác về mẹ

Ai trong những người đều sở hữu một thần tượng của riêng mình. Vào tôi cũng gồm một thần tượng, mà lại thần tượng của tôi chưa hẳn là diễn viên, ngôi sao hay ca sĩ khét tiếng mà đó chính là mẹ tôi, tín đồ đã tự khắc lên vào tôi hình hình ảnh khó phai nhòa cùng đó là fan sống mãi trong tâm tôi, tín đồ đã sinh ra tôi cùng nuôi dạy tôi yêu cầu người.

Bạn đang xem: Bài văn mẫu lớp 7

Ở người mẹ chắc ai cũng có ấn tượng sâu sắc so với mình, sinh sống tôi củng vậy không chỉ? tôi ấn tượng thâm thúy mà tôi còn rất mếm mộ mẹ mình, bạn đã hy sinh cuộc sống để nuôi tôi lớn. Hồi nhỏ tuổi nhà tôi hết sức nghèo, thân phụ lại mất sớm, gia đình chỉ bao gồm tôi mẹ và ngoại tôi, ngoại tôi thì sẽ già không còn sức để đi làm lại còn mỗi lúc trời trở gió thì ngoại lai căn bệnh do vệt thương từ bỏ thời chiến tranh, còn tôi thì còn rất nhỏ dại chẳng thể có tác dụng được gì sẽ giúp mẹ, 1 mình mẹ phải đi làm việc thuê nhằm kiếm tiền nuôi gia đình, những lần người mẹ phải dở khóc dở mỉm cười vì bắt buộc vừa lo tiền học vừa lo tiền dung dịch men mang lại ngoại tôi, tôi rất bi đát rất muốn nghỉ học nhưng bà bầu tôi không muốn tôi lâm vào cảnh con con đường giống chị em phải đi làm thuê, làm mướn để lo cho gia đình, vì vậy tôi đã hết sức cố nuốm học cơ mà khi tôi đủng đỉnh chững bước vào tuổi mười lăm thì tôi chẳng thể cưỡng lại sự cám dỗ của xã hội và tôi đã bước vào con đường hư đốn, những lần bà mẹ phải khóc vày tôi nhưng mà tôi không nghe va tôi đang nghỉ học cùng sau một thời hạn ăn nghịch thì tôi cũng đã ngán và tôi cũng sẽ tự suy xét về bản thân những vấn đề mình đã làm cho gia đình, thời gian này phía trên tôi ăn năn hận lắm! tôi rất muốn tự hành hạ và quấy rầy mình về những bài toán mình đã tạo nên mẹ nhức lòng, nhưng tôi không có tác dụng thế vị tôi biết nếu làm bởi vậy mẹ sẽ không vui mà còn đau lòng hơn thế nữa vì những quan tâm đến dại dột của đứa con hư đốn như mình và tôi đã thay đổi mình bằng phương pháp vừa học vừa làm, ban ngày đi làm còn tối đi học. Với Hôm nay, giáo viên đã mang lại tôi một thời cơ nữa để biểu thị tình cảm của mình đối với mẹ, gia đình mà bấy lâu tôi không thể nói ra. Hằng đêm tôi thấy mẹ khóc nhưng lòng tôi như thắt lại. Gồm lần tôi nhớ ngoại kể mang đến tôi nghe về cuộc đời của mẹ, có một người đàn ông cũng yêu thương mẹ tôi như thân phụ tôi vậy.

Sau khi phụ thân tôi mất tất cả đôi lần người đàn ông ấy thường tiến thoái thăm. Mà nhà ông ấy cũng hơi giả cùng đã nhiều lần ngỏ ý nhưng bà mẹ tôi ko chịu bởi sợ sau đây ông ấy sẽ ko yêu yêu thương tôi như thể con ruột của mình. Cứ như thế mọi chuyện cứ lặp đi lặp lại cuối cùng người đàn ông đó đã bỏ cuộc và không còn lui cho tới nữa, ngoại nói đến đây tôi hết sức có lỗi vì mình đã ko đáp lại sự hi sinh to lớn một cách không xứng đáng, làm mẹ buồn, mẹ nhức và mẹ khóc….

Nói tiếp đây tôi càng yêu mến mẹ nhiều hơn, bé rất muốn nói với mẹ rằng “con đã không đúng rồi mẹ ơi!” nhưng con không đủ quả cảm để đứng trước mặt chị em để nói hầu như lời đó. Ao ước mẹ tha lỗi mang lại con! nhỏ yêu mẹ nhiều lắm.

Bài viết số 3 lớp 7: cảm xúc về bố

Trong cuộc sống tinh thần đa dạng chủng loại và phong phú và đa dạng của con fan thì tình cha con là tình yêu máu làm thịt thiêng liêng, đậm đà nhất. Công lao to khủng của người phụ thân được nói đến tương đối nhiều trong ca dao, dân ca: Công phụ vương như núi Thái Sơn,.., bé có phụ thân như nhà gồm nóc, Phụ tử tình thâm…

Người phụ thân đóng vai trò lao động chính trong gia đình, là chỗ dựa an toàn cho vk con. Mọi câu hỏi lớn như làm cho nhà, sắm ruộng, chọn trâu, dựng vợ gả chồng cho bé cái… thường là vì người cha quyết định. Trách nhiệm của người thân phụ rất nặng nề nề. Con cháu ngoan hay hư, đa phần là tùy ở trong vào sự dạy dỗ dạy dỗ của tín đồ cha. ở bên cạnh người mẹ nữ tính là người cha nghiêm khắc. Dẫu cách thức biểu hiện tình yêu mến có khác biệt nhưng bậc bố mẹ nào cũng ước muốn nuôi dậy con cái trưởng thành về hầu hết mặt, đúng như dân gian đã nói: bé hơn thân phụ là nhà gồm phúc. Trong khi mẹ mỗi ngày chẳng quản vất vả nhọc nhằn, lo lắng cho những con từ bát cơm, tấm áo thì người cha, ngoài ra thứ kia ra còn phải nghĩ đến việc dạy dỗ, truyền kinh nghiệm sống mà mình đã đánh đổi bằng những giọt mồ hôi nước mắt, để các con học được những bài học thiết thực khi lao vào đời. Thật niềm hạnh phúc cho những người con được sống trong khoảng tay thân thương của cha mẹ!

Có biết bao người cha chấp nhận thiệt thòi về mình, dành tất cả dễ dãi cho con cái. Em đọc trên báo cùng xem truyền ảnh thấy mọi người phụ thân lam lũ, quần quật làm cho những việc như: Quét rác, đội than, nhóm trấu, đánh đấm xích lô… không từ nan bất kể chuyện gì, miễn là lương thiện đế kiếm tiền nuôi bọn con ăn uống học mang đến nơi mang lại chốn. Gần công ty em có một bác bỏ người Quảng Ngãi, tuổi rộng năm chục, làm nghề mài dao kéo. Ngày ngày, bác bỏ rong ruổi khắp nơi trên chiếc xe đạp cà tàng với vài hòn đá mài với thùng nước nhỏ. Bác bỏ vào thành phố đã hơn ba năm, kể từ thời điểm anh nam nhi lớn thi đậu đại học Bách khoa. Mỗi lúc kể về những đứa con ngoan, bác bỏ cười khôn cùng mãn nguyện, đôi mắt ánh lên vẻ từ hào: – Nhà bác bỏ nghèo lắm! Được mấy đứa con, đứa nào cũng ham học cùng học giỏi. Năm nay, cô đàn bà thứ hai cũng đậu Đại học tập Sư phạm. Chưng ráng làm cho kiếm ngày vài ba chục ngàn, phụ vương con đùm túm nuôi nhau. Mình chẳng gồm chi cho những con thì cho chúng loại chữ, mẫu nghề!

Em thấy ở bác bỏ có rất nhiều nét rất giống phụ thân em, một người thợ cơ khí bình thường, quanh năm làm việc với trang bị móc, dầu mỡ. Đôi bàn tay phụ thân chai sần, thô ráp, mạnh khỏe nhưng êm ấm lạ thường. Nói theo cách khác rằng trong mái ấm gia đình em, cha làm những nhất và trải nghiệm ít nhất; cha giống mẹ ở vị trí nhường nhịn hết cho lũ con số đông miếng ngon miếng lành, còn mình chỉ cơm dưa cơm trắng mắm qua ngày.

Đức tính khá nổi bật của phụ vương em là chịu khó chịu khó, hết lòng vì vợ con. Tuy quá trình thường xuyên bận bịu, thân phụ vẫn ráng dành thời hạn quan trung ương săn sóc đến việc học hành của các con. Phụ thân em ít lời, chỉ nói đầy đủ câu nào đáng quan tâm như nhắc nhở, uốn nắn nắn lỗi hay rượu cồn viên, sử dụng nhiều khi các con có tác dụng được điều tốt, điều hay. Phụ thân dạy bọn chúng em lòng từ bỏ trọng và tính từ bỏ lập. Có lần phụ thân bảo: – Đã là người thì phải tất cả ý chí, ko được ngại khó ngại khổ. Càng cực nhọc càng phải làm bởi được.

Em quý nhất thân phụ em ở cách biểu hiện tôn trọng phần đa người, tôn trọng bà xã con. Có câu hỏi gì không vừa ý, phụ vương bình tĩnh phân tích chứ không hề la lối, chửi bới. Bởi vậy nên dù tính phụ thân nghiêm khắc nhưng mà vẫn dễ dàng gần, từ vk con đến hàng xã láng giềng hầu như nể phục. Cứ nghe hầu hết lời thân phụ nói, nhìn hầu như việc phụ vương làm, em học được không hề ít điều hay, điều tốt. Cha thường bảo con cái lấy bố mẹ làm gương nên phụ thân rất giữ gìn ý tứ. Bọn chúng em kính yêu cha, cố gắng chăm học, siêng làm để cha mẹ vui lòng. Đó cũng là phương pháp đáp thường chữ hiếu ví dụ và thiết thật nhất. Cảm ơn nhạc sĩ Phạm Trọng ước đã nói giúp tuổi thơ chúng em những lưu ý đến tốt đẹp nhất về thân phụ mẹ: phụ thân sẽ là cánh chim, đưa nhỏ đi thật xa. Mẹ sẽ là cành hoa, cho nhỏ cài lên ngực. Bố mẹ là lá chắn, bảo vệ suốt đời con… Ngày mai bé khôn lớn, cất cánh đi khắp hầu hết miền. Con nhớ là con nhé, ba người mẹ là quê hương!

Bài viết số 3 lớp 7: cảm nghĩ về các bạn bè

Con người, đặt bản thân là trung tâm, luôn có nhiều mối tình dục xoay quanh. Gồm có người, đều mỗi dục tình chỉ nháng qua nhưng cũng đều có những fan hay những quan hệ bằng một cách nào đó luôn luôn gắn bó với ta, đi theo ta trong suốt cuộc đời. Tình bạn là 1 trong những mối quan hệ như vậy.

Trong cuộc đời mình, người nào cũng có không nhiều nhất là 1 trong vài tín đồ bạn. Tình bạn không tới từ một người, nó là việc sẻ chia, thông cảm, là sự thấu phát âm về nhau giữa hai người. Một tình bạn đẹp phải bắt đầu từ sự chân thành, vào sáng, vô tư và tin tưởng. Những điều này tưởng như dễ dàng và đơn giản nhưng này lại là điều kiện tiên quyết để bắt đầu một tình bạn đẹp. Nhỏ người luôn sợ cô đơn, luôn muốn có bạn đáng tin cậy để có thể sẻ chia, trọng điểm sự nhưng cũng luôn luôn dè chừng, cảnh giác với những người dân muốn chạm vào cảm xúc của họ. Cũng buộc phải thôi, thiệt tồi tệ giả dụ một người bạn coi là bạn, lắng nghe các điều họ sẻ chia biết đâu kế tiếp lại đem đầy đủ câu chuyện của người sử dụng ra làm cho trò đùa. Tình các bạn cũng ko thể chắc chắn nếu ko trong sáng, có mục tiêu hay để lợi dụng lẫn nhau. Bọn họ không thể gọi một fan là các bạn mà luôn phải đề phòng họ.

Để hai người khác biệt trở thành chúng ta của nhau cần rất to lớn sự thấu hiểu. Bởi mọi cá nhân sẽ gồm một tính giải pháp khác nhau. Dẫu có thể có nét tương đương nhưng điểm khác biệt sẽ vẫn cực kỳ lớn. Sự thấu hiểu so với nhau không thuận lợi có được, nó rất cần được có thời gian để vun đắp, có trở ngại hoạn nạn để thách thức và trưởng thành. Phải bao gồm sự sẻ chia, cảm thông và giúp sức lẫn nhau thân hai người bạn mới hoàn toàn có thể khiến họ đọc nhau hơn. Mặt khác, con fan không hoàn hảo, luôn luôn có đều thói quen thuộc xấu sát bên những dòng tốt. Ao ước tình các bạn được bền lâu, ta không được bao phủ dung túng bấn trước rất nhiều thói quen thuộc xấu này.

Rất khó để có được một tình các bạn nhưng một tình các bạn đẹp sẽ khiến cuộc sống của ta thi vị hơn siêu nhiều. Thật thận trọng khi gặp gỡ khó khăn mà luôn có người chuẩn bị sẵn sàng đưa tay giúp sức hay khi tất cả tâm sự có fan yên yên ngồi bên lắng nghe. Cũng thật niềm hạnh phúc khi tất cả tin tưởng chia sẻ với ta hầu như điều giản dị. Và thật ấm cúng khi tất cả người luôn luôn nhớ đa số thói quen nhỏ tuổi nhặt của ta để khi ta đi đâu, làm cái gi họ sẽ lại quan lại tâm, kể nhở. Nếu kiếm được một người bạn như thế các bạn sẽ cảm thấy niềm hạnh phúc và tương đối đầy đủ vì các bạn sẽ không phải sợ hãi hay đương đầu với hầu như nỗi đơn độc hay run sợ trước cuộc sống đời thường tẻ nhạt.

Tình bạn là một trong những món xoàn thiêng liêng và cao cả mà họ cần trân trọng. Phải bao gồm tình các bạn thì cuộc sống của bọn họ mới thật sự tất cả ý nghĩa. Quý trọng tình bạn, nó sẽ đơm hoa kết trái và nảy nở mãi mãi không tàn lụi, là 1 trong vi thuốc tinh thần giúp ta luôn luôn vững tiến thưởng trong cuộc sống đời thường hay khi đương đầu với khó khăn thử thách.

Bài viết số 3 lớp 7: cảm giác về người thầy

Ngày xửa ngày xưa, trái đất tưới thắm hót ca chào đón một gia sư tương lai ra đời…Thiên sứ vẫn giao trọng trách cho cô giáo ấy phải đưa phần đông cô, cậu bé lần lượt lên đò quý phái bờ vị trí kia củ kiến thức và đỉnh điểm của thành đạt…. Đều đặn hằng năm giáo viên ấy lại đón rồi đưa, lại chắp thêm đôi cánh mang lại mấy đứa rực rỡ tẹo vừa ngoan vừa đáng yêu và dễ thương và hãy còn ngây ngô khù khờ bay vào trời xanh… (trích lưu giữ bút)

Thế đấy chúng ta ạ…Thầy cô của bọn họ hàng năm những thầm lặng chuyển đò, đưa họ đến đỉnh điểm của thành đạt…nhưng có khi nào khi thành công xong họ đã trở về thăm hỏi thầy cô chưa? Phần lưu cây viết ở bên trên là của cô giáo lớp 5 viết đến mình…bạn sẽ không biết được thú vui của những người thầy, fan cô lúc thấy học tập trò mình thành đạt…và các bạn sẽ càng thiết yếu biết được cảm hứng hạnh phúc của thầy cô lúc thấy phần đa chuyến đò sẽ qua sông rồi tuy vậy vẫn luôn luôn nhớ cho chuyến đò năm cũ…

Nhiều khi các cử chỉ nhỏ bé của doanh nghiệp thôi tuy nhiên cũng đầy đủ kết thành vòng hoa tô thắm cho chiếc nghề cái nghiệp của thầy cô…

20/11 lại sắp tới rồi…năm ni tôi ko thể về viếng thăm trường được tuy nhiên vẫn mong muốn gửi một chút tấm lòng theo gió, theo mây vượt nghìn dặm nhằm gửi mang lại thầy cô hầu hết lời hàm ân trân tình nhất…..

Xem thêm: 68000 Kg Bằng Bao Nhiêu Tạ, Tấn Bao Nhiêu Kg? Quy Đổi Tấn, Tạ, Yến, Kg

Vượt gió, thừa mây

Vượt ngàn đại dương

Con đến bên Người……những chuyến đò âm thầm lặng….

“Nhất trường đoản cú vi sư.. Buôn bán tự vi sư..”

Quay tới xoay lui, lại một mùa 20/11 nữa về.

Từ giảng đường thênh thang bâng khuâng chú ý lại mái trường xưa… cuộc sống em là mười nhì mùa 20/11, 12 mùa mưa nắng, 12 mùa bi thảm vui.. Còn thầy chỉ là cả đời chuyển đò.. Thì thầm lặng..

Em biết khóc, biết mỉm cười trước các cảnh đời.. Biết vực dậy khi té ngã.. Biết nhặt lấy cây gai trên đường để bảo đảm an toàn bàn chân những người dân đi sau.

Em biết gắng nào là hy sinh, nuốm nào là cuộc sống.. Biết yêu gia đình và yêu thương quê hương..

Thầy dạy em biết quý thời gian, trọng chữ tín, biết dữ gìn lòng trong sạch.. Nhằm ngẩn cao đầu với các bạn bè..Cuộc đời thầy chuyển biết bao nguời qua cái sông tri thức..

Dòng sông vẫn cứ êm trôi.. Tóc thầy bạc bẽo đi, đôi mắt thầy nheo lại dẫu vậy vẫn luôn luôn vững tay chèo và hết lòng chính vì thế hệ trẻ.. Bao nhiêu tín đồ khách vẫn sang sông ? từng nào khát vọng đang vào bờ ? từng nào ước mơ thành sự thực..? tất cả mấy ai sang trọng bờ biết ngoái đầu quan sát lại thầy ơi..

Xin dành riêng riêng địa điểm đây để chúng em chú ý lại dòng sông xưa, nhìn lại thầy, nhìn lại chính bản thân mình. Với gởi cho tới thầy cô lời hàm ơn trân trọng nhất.

Bài viết số 3 lớp 7: cảm giác về thầy cô giáo

Mái trường là ngôi nhà thân yêu thương của em. Đó là tổ ấm gia đình mà vong hồn của ngôi trường là thầy , cô giáo. Trong năm này em học tập lớp năm, lớp sau cuối của bậc tè học. Em sắp sửa tạm biệt mái ngôi trường thân yêu vẫn gắn bó với em năm năm trời. Lúc xa trường điều cơ mà em ao ước nói thứ nhất là lòng hàm ân vô hạn với thầy cô giáo. Cô Hằng ơi, fan mà em ngùi ngùi thương nhớ tốt nhất là cô.

Cô Hằng ví như còn sống năm nay khoảng bố mươi tuổi . Ngày cô dạy dỗ em lớp một, cô còn trẻ con lắm . Vào kí ức của em còn lưu giữ một cô giáo dáng vẻ cao vút thanh miếng . Ngày trước tiên đi học tập lớp một, ngày đầu tiên vào học tập lớp nhị cô gần như mặc áo nhiều năm màu hoàng yến. Cô bao gồm khuôn mặt nhỏ,gò má hơi cao cằm thuôn. Sống mũi cao nên những nét của khuôn khía cạnh sáng rõ. Em còn ghi nhớ cô hay cười . Thú vui xòa trẻ trung. Gồm khi cô tủm tỉm cười để lộ lún đồng xu tiền tròn sâu chỗ má như vết phẩy rất gồm duyên. Đôi mắt nhì mí nhiều năm đen. Cô thường buộc tóc cao gọn gàng , phía trước bao gồm hai mái trông cô càng con trẻ hơn.Ba năm đã trôi qua, thỉnh thoảng em vẫn gặp cô giáo dạy dỗ lớp ba, lớp bốn. Tuy thế cô Hằng mãi mãi không còn trên sảnh trường nữa. Nhưng phần đông kỉ niệm về cô thì em không lúc nào quên .

Ngày trước tiên vào lớp một, hầu hết bạn nào thì cũng khóc . Lớp nhốn nháo, phiền phức . Bạn nào thì cũng ngơ ngơ ngác ngác , chưa biết tên nhau. Cô liền tổ chức trò đùa đoàn tàu. Cô làm đầu tàu, chúng ta nối đuôi theo. Nhà ga là tên của từng bạn. Cụ là tiếng cười cợt đã cụ cho tiếng khóc. Bọn chúng em đang biết thương hiệu của nhau. Cô bao gồm đôi tai hết sức thính, phạt hiện khôn cùng nhanh bạn nào phạt âm sai. Cô sửa từng người một. Cô uốn nắn từng đường nét chữ, đường nét thẳng , nét cong, đường nét thắt. Nặng nề nhất là chữ k, o , mồm đứa nào cũng tròn theo chữ. Cô luôn nhắc cầm cây bút cho đúng, ngồi cho thẳng, đừng coi xét cận thị. ,Cô giỏi đứng bên trên bục giảng đi vận chuyển lại trong lớp nhằm bao quát học viên . Các bạn nào nói chuyện hay không chép bài, ko làm bài xích tập là cô biết ngay. Giọng cô ví dụ truyền cảm vang vọng. Ai học xuất sắc siêng năng cô khen ngợi bộ quà tặng kèm theo quà. Vàng của cô bé dại bé tất cả khi là dòng kẹo , cặp nơ nhưng người nào cũng thích. Cô tài năng kể truyện vui , truyện cổ tích. Lớp em như nín thở lắng nghe mẩu truyện của cô

Vậy nhưng mà cô Hằng đang ra đi mãi mãi. Cô bị tai nạn đáng tiếc giao thông… Cô ra lấn sân vào mùa phượng nở. Lúc ấy chúng em đã nghỉ hè. Có chúng ta viếng được cô, tất cả bạn đo đắn được. Từ đó hoa phượng trong em như một sự phân tách li. Các lần nhìn lên màu phượng đỏ, lòng em lại tiếc nuối thương cô.

Xem thêm: Tất Cả Những Công Thức Hóa Học Lớp 8, Lớp 9 Đầy Đủ, Chi Tiết

Giờ đây sắp đến sửa xa ngôi trường thân yêu, lòng em trào dâng niềm mến nhớ. Biết bao kỉ niệm vào sáng, êm đềm của tuổi học tập trò bên mái trường vết yêu cơ mà thầy cô đang vun đắp cho cái đó em. Cô Hằng vẫn ra đi mãi mãi nhưng em có niềm tin rằng bóng cô vẫn hiển hiện nay trong sảnh trường, vào trái tim chúng em.