Bài Viết Số 3 Lớp 10 Đề 1

     

Bài văn mẫu Lớp 10: nội dung bài viết số 3 là tài liệu cực kì hữu ích mà lại nangngucnoisoi.vn muốn ra mắt đến các bạn học sinh lớp 10 tham khảo.

Bạn đang xem: Bài viết số 3 lớp 10 đề 1

Viết nội dung bài viết số 3 lớp 10 thuộc chủ đề văn trường đoản cú sự, đề cập chuyện sáng tạo. Cũng chính vì vậy các bạn học sinh yêu cầu tạo trường hợp hợp lí, giải pháp kể từ nhiên, khéo léo, phối hợp yếu tố mô tả và biểu cảm để bài viết sinh đụng hơn. Qua 31 bài văn mẫu bài viết số 3 chúng ta có thêm nhiều bốn liệu tham khảo, trau dồi vốn từ bỏ rèn khả năng viết văn ngày một hay hơn. Vậy sau đó là 31 bài văn mẫu mã hay, mời các bạn cùng theo dõi và sở hữu tại đây.

Bài viết số 3 lớp 10 gồm 4 đề như sau:

Đề 1: Cây lau tận mắt chứng kiến việc Vũ Nương ngồi mặt bờ Hoàng Giang than phiền một mình rồi từ vẫn. Viết lại mẩu truyện đó theo ngôi kể thứ nhất hoặc ngôi nhắc thứ ba (mở rộng cống phẩm Chuyện cô gái Nam Xương của Nguyễn Dữ).Đề 2: Hãy hoá thân vào số đông que diêm để đề cập lại câu chuyện theo cốt truyện và dứt truyện ngắn Cô bé xíu bán diêm của An-đéc-xen (hoặc diễn biến sự việc tương tự, dẫu vậy có xong xuôi khác).Đề 3: “Tôi tên là Oanh Liệt. Cái brand name này cậu nhà đặt đến tôi nhờ rất nhiều trận đấu oanh liệt của tôi trên các sới chọi vào làng. Vậy mà giờ đây, cậu chủ bỏ rơi tôi để chạy theo những trò chơi mới...”. Dựa theo đông đảo lời chổ chính giữa sự trên, anh (chị) hãy viết một truyện ngắn theo ngôi nói thứ nhất, đề cập về số phận cùng nỗi niềm của một nhỏ gà chọi bị vứt rơi.Đề 4: sáng tác một truyện ngắn (đề tài từ chọn, mang ý nghĩa xã hội) có chức năng thiết thực so với tuổi trẻ hiện nay (tham khảo đề 2, phần Luyện tập, trong bài Lập dàn ý bài bác văn từ sự - trang 46).

Bài văn chủng loại lớp 10: nội dung bài viết số 3

Bài viết số 3 lớp 10 đề 1Bài viết số 3 lớp 10 đề 2Bài viết số 3 lớp 10 đề 3Bài viết số 3 lớp 10 đề 4

Bài viết số 3 lớp 10 đề 1

Bài viết số 3 lớp 10 đề 1 - chủng loại 1

Ngày bắt đầu đã bắt đầu. Hồ hết giọt sương đêm lộng lẫy đọng lại trên kẽ lá. Từng làn gió dịu khẽ vờn qua mái tóc tôi. Tôi là cây lau chúng tôi sống bên bờ Hoàng Giang đã bao bấy lâu chứng con kiến biết bao điều mặt dòng sông êm đẹp. Nhưng có lẽ kí ức buổi sớm hôm ấy tôi đang ko khi nào có thể quên về người phụ nữ tên Vũ Nương ấy.

Sớm hôm ấy tôi vẫn thả mình trong làn gió mát mẻ làng của nhanh chóng mai thì bỗng thấy tiếng người thanh nữ vừa khóc vừa chạy tự xa chạy về phía bờ sông.Tiếng khóc ấy mỗi lúc càng gần. Tôi nhìn rõ gương mặt ấy khi cô bé ngồi bệt xuống cạnh bên đám lậu bọn chúng tôi. Tất cả chúng tôi đều nhận ra khuôn mặt xinh tươi đẫm nước đôi mắt ấy đó là Vũ Nương, fan vẫn hay ra phía trên lấy nước với giặt giũ xống áo hàng ngày.Gương mặt người vợ hiện rõ vẻ mệt mỏi.Tiếng khóc mức cứ liên tục và liên tục hơn trước, song vai mỏng tanh manh ấy cứ run lên từng đợt, thiếu nữ ngồi bết dưới đám cỏ ướt, tay bụm miệng khóc liên hồi. Tôi thấy phái nữ thật tội nghiệp, xót xa dáng vẻ co do nhỏ xíu gò, tí hon yếu khác hẳn vẻ hoạt bát, vui vẻ thường ngày. Bạn nữ cứ ngồi đấy khóc nức nở như hy vọng trút bỏ hết toàn bộ những uất ức trong tâm địa kìm nén bao nay. Nữ giới khóc vắt cho số trời mình. Thiếu nữ nhìn dòng nước khổ sở trút nỗi uất ức của mình. Nàng bước đầu giải lòng bản thân như muốn kiếm được sự đồng cảm cho mình:


-“Cầu xin đấng thượng đế trên cao hãy làm chứng cho tấm lòng sắc son của Vũ Nương này. Phần lớn ngày mon qua tôi luôn luôn một lòng, một dạ chờ người chồng nơi trận mạc trở về, ao ước sớm thấy ngày mái ấm gia đình đoàn viên. Suốt bố năm trời ngóng trông đợi đợi, khi bà bầu già lâm bệnh, bé lại chạy đôn chạy đáo lo đủ chuyện dung dịch thang nhưng vẫn chẳng sao cứu được. Bà mẹ mất đi, bé mất một nguồn động viên, quan liêu tâm, phân chia sẻ. Ngay lúc ấy bé đã tự nhắn nhủ mình: bắt buộc nuôi hy vọng cố gắng chăm lo con thật tốt đợi ngày chồng trở về. Bé là người luôn luôn biết duy trì gìn tiết hạnh, một lòng một dạ hóng chồng. Dẫu vậy trớ trêu thay ck con lại thiếu tín nhiệm vào trinh ngày tiết của con. Cho dù con có thanh minh, thề thốt ra sao chàng ấy vẫn không tin, vì chưng sao vậy? ”.

Tôi sinh sống nơi dòng sông này bao nhiêu năm qua đã có lần nghe và tận mắt chứng kiến bao nhiêu truyện đời nhưng chắc hẳn rằng câu chuyện của thiếu nữ làm tôi không ngoài xót xa. Tôi biết cô gái qua đa số lần phụ nữ đến đây giặt quần áo, qua những mẩu truyện mà số đông người thiếu nữ ngôi xã vừa giặt thứ vừa ngồi trò chuyện. Cô gái là người con gái hiền lành, là người con dâu hiếu thảo, một người bà bầu mẫu mực, luôn yêu thương âu yếm cho bé cái. ông chồng nàng đi quân nhân đã bao năm, nàng 1 mình tần tảo mau chóng khuya quan tâm mẹ già bé nhỏ. Người mẹ nàng sẽ già yếu, nàng luôn luôn quan tâm quan tâm thuốc thang, làm đúng bổn phận nhiệm vụ của một fan con. Chị em hiền dâu thảo lại sống chung thủy nên đàn bà được mọi tình nhân quý. Vậy mà ông chồng nàng trở về lại nghĩ thanh nữ là người phụ nữ hư đốn. Đến người ngoài như tôi còn không đủ can đảm tin điều này. Sao nàng rất có thể như vậy cơ chứ. Làn gió khẽ thoáng qua tôi theo làn gió gửi mình như ước ao nói với thiếu nữ là tôi tin nàng. Thế rồi tôi thấy thiếu nữ lau nước mắt, ngửa mặt lên chầu trời nói rằng: ‘’ Trời cao bệnh giáng đến lòng con” . Nói đoạn, thanh nữ gieo bản thân xuống cái nước. Tôi đứng kia chỉ có thể nhìn thấy nàng đau khổ mà không thể làm gì được cả. Mặt sông lại yên ổn thinh như chưa xuất hiện chuyện gì xảy ra.


Cả cuộc sống sống ở mặt sông, chứng kiến dòng đời bao đổi khác với cả nỗi bi thảm lẫn niềm vui. Bao gồm chuyện tôi đang quên, gồm có chuyện tôi còn lưu giữ nhưng không tồn tại chuyện nào kia tái như cái chết của Vũ Nương. Nghe hết mẩu truyện ấy, tôi vừa giận anh chồng, lại vừa thương cho tất cả những người vợ. Bọn họ yêu mến nhau rồi lại tự khiến những khổ cực cho nhau. Bao năm sẽ trôi qua, nỗi oan của Vũ Nương cũng đã được chính người ông chồng kia giải. Tuy thế cũng nỗi đau vẫn còn đó, Trương Sinh mất đi người bà xã đảm, nhỏ bé Đản không đủ người chị em hiền, cùng Vũ Nương dù cho có được giải oan cũng chẳng thể sống lại.

Bài viết số 3 lớp 10 đề 1 - mẫu mã 2

Lúc ấy trời sẵn sàng hừng đông, các giọt sương đêm qua vẫn tồn tại đọng lại bên trên thân chúng tôi. Cũng tương tự những chổi lau khác, tôi vẫn run rẩy vì cái lạnh lẽo và hi vọng lát nữa phương diện trời lên sẽ tiến hành sưởi ấm. Phía đằng kia, dòng Hoàng Giang chầm lờ lững trôi xuôi như còn đang ngập trong giấc ngủ sâu. Chợt một cơn gió nhẹ lướt qua làm đều giọt sương bên trên thân tôi rơi xuống, trong tiếng gió tôi nghe hình như có giờ đồng hồ ai đó vẫn khóc. Khi cơn gió vừa dứt, công ty chúng tôi - đám lau liền lắng tai nghe, và đúng là có tiếng bạn nào đó sẽ khóc nghỉ ngơi phía xa vẫn dần tiến lại.

Tiếng khóc mỗi lúc càng gần, chỉ trong phút chốc bóng của ai này đã tiến lại gần hơn. Khuôn mặt của người ấy sẽ rõ rộng khi phụ nữ ngồi trệt xuống ở kề bên đám lau chúng tôi. Chưa phải ai xa lạ, đó đó là Vũ Nương, tín đồ vẫn hay ra trên đây giặt giũ áo xống hằng ngày. Tuy thế thật lạ, bởi vì sao từ bây giờ nàng ấy chỉ đến một mình mà đứa nam nhi không lẽo đẽo đi sau? Vả lại, giờ này vì sao lại ra đây một mình và khóc nữa chứ?


Tiếng mức cứ liên tục, song vai mỏng manh ko áo nóng cứ run lên từng đợt, nữ ngồi bết dưới đám cỏ ướt, tay bụm miệng khóc liên hồi. Tôi thấy thiếu nữ rất tội nghiệp, cố gắng hỏi han tuy nhiên nàng không thể nghe thấy số đông gì công ty chúng tôi đang bàn tán. Bỗng người vợ vụt vực dậy hướng về phía đông nhưng mà than rằng:

- ước xin đấng trên cao hãy làm triệu chứng cho tấm lòng nhan sắc son của Vũ Nương này. Rất nhiều ngày tháng qua tôi luôn luôn mong ngóng người ông chồng nơi chiến trận sẽ sớm trở về, được mau chóng thấy ngày mái ấm gia đình đoàn viên. Thế nhưng, mong muốn ấy của tôi ngoài ra tan biến đổi chỉ vào chốc lát. Suốt bố năm trời, tôi ko một ngày chấm dứt mong chờ mang đến ngày ông xã trở về mà lại tần tảo ko nề hà khó khăn để chăm sóc người mẹ già và đứa con thơ. Luôn giữ gìn huyết hạnh một lòng một dạ chờ ck nào dám tất cả ý nghĩ thất tiết. Lời dỗ dành đứa con thơ đòi thân phụ lúc chỉ trơn mình in lên trên vách dưới ánh đèn hiu hắt “Cha Đản về kìa!” mà do đó nông nỗi như thế này. Tuy nhiên Trường Sinh cực kỳ yêu yêu mến tôi dẫu vậy tính phái mạnh ấy rất đa nghi. Mặc dù tôi gồm thanh minh, thề thốt ra sao chàng ấy vẫn ko tin, vì chưng sao vậy? Mọi việc đều quan yếu cứu vãn được nữa, chỉ biết gieo bản thân xuống sông để hy vọng rửa sạch rất nhiều lời hàm oan.

Trước lúc chết, tôi xin bao gồm một lời nguyền:

- trường hợp tôi đoan trang giữ tiết, trinh trắng gìn lòng, vào nước xin làm ngọc Mị Nương, xuống đất xin làm cỏ đần độn Mĩ. Nhược ưa thích chim dạ cá, lừa ông chồng dối con, bên dưới xin làm cho mồi cho cá tôm, trên xin làm cho cơm cho diều quạ cùng xin chịu khắp mọi fan phỉ nhổ.

Nghe cho đây, tôi cảm giác đau xót cho tất cả những người thiếu phụ. đầy đủ ngày qua công ty chúng tôi sống ở kè sông đã chứng kiến bao cảnh éo le tuy thế chưa bao giờ thấy một chuyện nhức lòng đến cố gắng này. Lời than thở bị ngắt đoạn vị những tiếng nấc oan ức, tôi cảm thấy chị em ấy thật tội nghiệp cùng biết rằng ẩn dưới nó là một thảm kịch lớn. Nếu như rất có thể tôi chỉ muốn khuyên vài lời với người thiếu phụ. Trong khi tôi và những người hàng buôn bản đang băn khoăn chưa kịp tư duy điều gì thì cô bé ấy lại khóc nức nở:


- Đản! con trai yêu quý của mẹ! người mẹ thật có lỗi với nhỏ khi loại bỏ đi giữa dịp này. Tuy thế mẹ không thể sự sàng lọc nào khác khi cha con hoài nghi sự chung thủy của mẹ. Người mẹ không thể sinh sống thêm được nữa khi cha con luôn ngờ vực chị em như vậy. Mẹ hy vọng rằng con sẽ tiến hành nuôi nấng cứng cáp như bao đứa con trẻ khác. Bà bầu có lỗi cùng với con lúc không làm tròn trọng trách của một tín đồ mẹ. Thiết nghĩ tử vong này rất có thể mang mang lại cho nhỏ nhiều nỗi bất hạnh nhưng chỉ rất có thể làm vì vậy để rửa sạch nỗi oan này thôi nhỏ à.

Chúng tôi giật mình và sững sờ khi nữ gieo mình xuống nước. Khía cạnh nước đang yên tĩnh bị động và nổi sóng dưng cao. Cả đám lau chúng tôi chết lặng trước sự việc việc nhưng mà không thể làm cái gi hơn. Có lẽ lúc này, mọi khổ cực không còn giày vò tín đồ thiếu phụ tội nghiệp này nữa. Cửa hàng chúng tôi cảm thấy oán giận người chồng mù quáng cơ vô cùng, cơ mà biết làm những gì đây khi cửa hàng chúng tôi chỉ là đầy đủ cây vệ sinh bé nhỏ dại bên bờ Hoàng Giang. Hôm nay không gian trở nên lạng lẽ và giá lạnh đến gớm người. Lừng khừng rồi tín đồ thiếu phụ khốn khổ tê sẽ xiêu dạt theo làn nước hay vẫn chìm vào không khí lạnh lẽo bi ai dưới lòng sông.

Ít ngày sau, đám lau cửa hàng chúng tôi nghe tín đồ dân trong buôn bản đi ngang đề cập lại rằng người con của Vũ Nương trong số những đêm tiếp nối đã chỉ lên tường khu vực bóng của người phụ vương mà nói “Cha Đản về kìa”. Trường thọ đã hiểu rõ sâu xa mọi chuyện và khôn xiết đau lòng bởi bao gồm mình gây ra cái bị tiêu diệt của người bà xã đoan thiết yếu nết na.

Trương Sinh cho tất cả những người lập bọn giải oan bên bờ sông. Shop chúng tôi cũng được tận mắt chứng kiến mọi việc khi một lát sau tất cả một đoàn xe pháo ngựa, võng lọng ẩn hiện tại thấp nháng giữa cái sông. Vũ Nương nói vọng vào phần đa lời yêu quý nhớ cùng căn dặn ông chồng săn sóc chu đáo đứa con thơ. Nhoáng chốc, tất cả mờ dần rồi tan biến đổi hẳn. Yêu thương tấm lòng của Vũ Nương, dân làng đã lập miếu thờ nàng ngay cạnh khóm lau, nơi cô bé ngồi thở than trước khi trầm bản thân xuống Hoàng Giang.

Bài viết số 3 lớp 10 đề 1 - mẫu 3

Tôi là 1 cây lau đang tới tuổi trở về cat bụi. Vậy nên có rất nhiều chuyện tôi muốn kể lại cho bé cháu đời sau của chính bản thân mình vì sợ hãi một dịp nào kia tôi sẽ cấp thiết nhớ nổi mình là ai. Sinh sống từng ấy thời gian trên cõi trần, chuyện vui buồn gì cũng từng chứng kiến nhưng câu chuyện về tử vong của Vũ Nương là câu chuyện khiến cho tôi ghi khắc trong lòng.

Bến sông Hoàng Giang trường đoản cú bao đời ni vẫn yên ổn bình và thơ mộng. Bên dưới sông gồm tôm cá vẫy đuôi, trên cạnh có hàng lao xanh tươi rào vào gió và ven bờ sông là họ đơn vị lau, cỏ, lục bình. Công ty chúng tôi vẫn sống yên vui trước cảnh mưa thuận gió hòa. Tín đồ dân vùng này tôi phần đông nhớ phương diện cả chính vì ai và lại chưa từng qua con sông này để sang vị trí kia chợ hoặc chài lưới, câu cá trên sông. Tôi từng tận mắt chứng kiến cảnh chia ly buồn thảm của các người lính đi tấn công giặc và những người vợ của họ ngay trên bến sông này. Mà lại sự đời mãi cho ba năm tiếp theo mới nắm rõ lòng người. Cái chàng trai tên Trương Sinh gia đình giàu có nhất vùng ai lại đắn đo đến. Sau bố năm chinh chiến, anh ấy đã quay về với bà xã con. Tôi vẫn nghe mấy chị thuyền chài nói cùng nhau chẳng ai giỏi số như cánh mày râu Trương, tất cả vợ vừa đẹp người, đẹp nết lại thủy chung, hiếu thảo. Dẫu vậy Trương Sinh yêu cầu đi lính, chỉ còn một mình vk quán xuyến đông đảo việc, băn khoăn lo lắng cho mẹ ck và nuôi dậy con thơ. Lúc biết tin Trương Sinh về, ai ai cũng mừng thầm cho long phụng sum vầy, vợ ông xã đoàn viên. Vậy mà chỉ mới hôm sau tôi đã thấy Vũ Nương ra bên bờ sông than thở. Đêm ấy cứng cáp cũng trung bình canh hai, tôi thấy láng người thiếu nữ mặc áo lâu năm trắng và xõa tóc mang đến ngồi cạnh bờ sông. Ánh trăng sáng sủa soi khuôn mặt chẳng chút phấn son tuy nhiên vẫn xinh sút lạ thường. Duy chỉ có hai con mắt là buồn rười rượi. Tôi chẳng kỳ lạ gì người phụ nữ nổi tiếng tuyệt nhất làng này, tuy nhiên chẳng gặp mặt gỡ các nhưng trong tâm tôi luôn luôn có cảm tình và quý thích Vũ Nương. Vũ Nương ngước mặt lên trời mà rằng:


- Thiếp là Vũ Thị Thiết tín đồ làng nam Xương. Xưa nay vẫn duy trì gìn huyết hạnh, dịp còn nhỏ dại hiếu thuận với bà mẹ cha, lúc về nhà ông xã thủy thông thường với chồng, hiếu đạo với người mẹ chồng, thay chồng báo hiếu mẹ già, nuôi bé nhỏ. Vậy mà ck thiếp lại rét nảy, ganh tuông mù quáng chỉ vì lời nói đùa với bé trẻ. Thiếp bao gồm nói bao nhiêu lần cũng cấp thiết lay hễ lòng nam giới ấy. Thần sông ơi, thiếp phải làm sao để rửa không bẩn nỗi oan mệnh chung này!

Tôi nín lặng lắng nghe lời trọng điểm sự của phụ nữ mà lòng cũng quặn thắt. Tôi đoán được mẩu truyện nhưng chẳng thể lên tiếng sẻ phân tách cùng bạn nữ ấy. Nói đoạn, Vũ Nương đứng dậy trở lại phía sau, nơi bao gồm ngôi đơn vị mà cô bé từng đính bó:

- Trương Sinh, giá bán mà không có chiến tranh, nam giới không ra đi thì dường như không xảy ra tình huống thế này. Không, giá mà lại thiếp đang không đùa với con cái bóng của thiếp in lên trên vách hàng đêm là thân phụ nó thì đâu gồm cớ sự trớ trêu. Nếu quý ông lắng nghe mọi tín đồ minh oan cho thiếp hay cánh mày râu chịu tin cậy thiếp một lượt thì phần nhiều chuyện vẫn chẳng đến cách cùng đường.

Vũ Nương ngồi thụp xuống, hai tay bao bọc lấy chiếc áo của nhỏ mình cơ mà rằng:

- Đản ơi, chị em chẳng trách bé đâu, nhỏ còn ngây thơ quá, con nào tất cả tội. Bà bầu chỉ trách bản thân mình không thể sống cùng nhỏ khi tiếng đời mai mỉa, chịu đựng tiếng nhuốc nhơ. Chắc hẳn gì nhỏ sẽ vui mà béo lên khi tất cả người chị em mang giờ đồng hồ lừa chồng dối con như mẹ. Bà mẹ xin lỗi nhỏ trai, mập lên nhỏ hãy là người bọn ông bản lĩnh và độ lượng, con yêu cầu yêu thương người vợ thủy phổ biến của mình.

Xem thêm: Bác Ba Phi Kể Chuyện Bác Ba Phi Tập 4: Thằng Tí Cưỡi Máy Bay Đi Học

Nói xong, Vũ Nương quay khía cạnh vái lạy thần sông:

- Thiếp đã lấy cái chết để minh oan mang đến mình. Thần sông gồm linh xin hãy triệu chứng giám mang đến thiếp. Ví như thiếp là người vk thủy phổ biến thì xin được bị tiêu diệt xuống sông làm cho ngọc Mị Nương, bên trên đất có tác dụng cỏ ngốc Mĩ. Nhược ưa thích chim dạ cá xin bên dưới nước có tác dụng mồi mang đến cá tôm, bên trên xin có tác dụng cơm mang đến diều quạ.

Lời nữ giới vừa dứt, thiếu nữ đã âm thầm lặng lẽ tự trầm. Tôi ý muốn hét thật to lớn để níu bước đi người thiếu nữ vô tội dẫu vậy thượng đế chẳng bao giờ cho phép cửa hàng chúng tôi điều đó. Bóng thiếu phụ khuất bên dưới mấy tầng lòng nước. Tôi chỉ biết cúi đầu cầu nguyện thần sông linh thiên cứu vớt vớt vong hồn nàng. Năm ấy, giữa lúc trời đất thái bình, bỗng nổi lên cơn sốt táp, mưa giông suốt mấy ngày trời, nước sông dâng lên cuồn cuộn. Mọi fan trong làng hầu hết thầm hiểu là do thần sông nổi giận vì bao gồm người xuất sắc bị hàm oan.

Kể xong xuôi câu chuyện, lòng tôi đột thấy dịu nhõm lạ đời như vừa trút khỏi nỗi u uất xưa nay nay. Nghĩ cơ mà thương mang lại thân phận người thiếu nữ trong buôn bản hội phong kiến chúng tôi, họ đạt được gì đâu ngoài các định kiến hà khắc và bao nhiêu gánh nặng trĩu trên vai. Nếu tất cả một điều ước, tôi mong gì sẽ chẳng còn một người thiếu nữ nào trên đời này phải âu sầu vì thói gia trưởng, ích kỷ của đàn ông nữa.

Bài viết số 3 lớp 10 đề 1 - mẫu mã 4

Tôi vẫn còn đó nhớ buổi sáng hôm đó, lúc tôi với các anh chị em vừa new ngủ dậy thì đột nhiên nghe giờ đồng hồ khóc thút thít. Khi ấy trời mới tản sáng. Đằng đông mặt trời vẫn không hửng sáng, cái lạnh lẽo của sương đông vẫn đang ôm lấy chúng tôi khiến cho tôi một cây lau nhỏ tuổi bé vẫn vẫn núp mình run rẩy bên dưới bóng mẹ. Tôi cứ tưởng sẽ là tiếng khóc của chiếc sông Hoàng Giang vị trí tôi sinh sống, nhưng chưa phải khi tôi nhìn xuống sông cái sông cũng new thức dậy, còn đã nghe ngóng xem giờ khóc từ bỏ đâu. Phần nhiều chị nước vẫn đang xôn xao bàn tán. Giờ khóc cứ ngày một to dần, lúc tôi quay đầu nhìn lại thì thấy một bóng người đàn bà khóc tức tưởi vẫn tiến gần lại khu vực búi lau láng giềng cạnh nhà tôi. Trời càng ngày càng sáng, và gương mặt của tín đồ ấy đã rõ rộng khi cô gái ngồi trệt xuống bên cạnh đám lau hàng xóm nhà bọn chúng tôi. Tôi đã nhận được ra chưa hẳn ai xa lạ, đó đó là Vũ Nương, bạn vẫn hay ra đây giặt giũ quần áo hằng ngày. Tôi cảm thấy kì lạ, lần chần tại sao lúc này nàng lại không đem theo chậu quần áo và người con trai, không chỉ có vậy tôi không biết nguyên nhân nàng lại ra trên đây khóc 1 mình như vậy? Tôi cứ đứng đoán già đoán non, dĩ nhiên tại vợ ck nàng gượng nhẹ nhau bởi tôi biết ông chồng nàng hay ghen, nhưng tôi nghĩ không phải nàng hiếu thuận vậy tất cả mà tất cả gì để ông xã ghen đâu. Chắc ck nàng lại sắp đến lên lối đi chiến tranh buộc phải nàng ảm đạm tủi ngồi khóc vậy thôi.


Càng lúc đàn bà càng khóc to, song vai mỏng dính manh không áo nóng cứ run lên từng đợt, con gái ngồi bệt dưới đám cỏ ướt, tay bụm mồm khóc liên hồi. Tôi thấy nàng rất tội nghiệp, tôi mong chạy cho hỏi han tuy vậy nàng không hề nghe thấy đều gì shop chúng tôi đang bàn tán, cứ ngồi vậy nhưng mà khóc. Bỗng nàng vụt đứng dậy hướng về phía đông mà than rằng:

- Kẻ bạc mệnh này duyên phận hẩm hiu, chồng con rẫy bỏ, điều đâu cất cánh buộc, tiếng chịu nhuốc nhơ, thần sông gồm linh xin ngài chứng giám. Thiếp nếu đoan trang giữ tiết, trinh trắng gìn lòng, vào nước xin làm ngọc Mỵ Nương, xuống đất xin có tác dụng cỏ ngây ngô Mỹ. Nhược chấp nhận chim dạ cá, lừa ông chồng dối con, dưới xin có tác dụng mồi mang lại cá tôm, bên trên xin có tác dụng cơm đến diều quạ, chẳng hồ hết là chịu đựng khắp mọi bạn phỉ nhổ.

Nghe mang đến đây, nệm như tôi đã thấu hiểu mọi chuyện, tôi cảm giác đau xót cho tất cả những người thiếu phụ. Tôi còn ghi nhớ năm ngoái cũng có thể có một thiếu hụt phụ ra sông khóc, định trường đoản cú vẫn nhưng lại may ông xã chị ta chạy ra kịp buộc phải vẫn cứu được xem mạng. Thỉnh thoảng số đông tiếng nấc oan ức vẫn vang lên, tôi cảm thật đau xót cầm cố cho thân phận fan phụ nữ, vừa cần chờ ông xã vừa phải nhận tiếng oan. Người mẹ con công ty chúng tôi cùng bàn tán muốn chỉ dẫn lời khuyên mang đến nàng. Đang buôn chuyện xôn xao bỗng nhiên nàng lại khóc nức nở:

- mẹ xin lỗi con trai của mẹ, mẹ đang không thể nuôi bé đến ngày khôn lớn. Con hãy tha lỗi cho người mẹ con nhé! Ở bên trên trời cao bà mẹ sẽ phù hộ cho con. Phụ huynh con xin lỗi phụ vương mẹ, phụ huynh sinh ra con hy vọng con được sống hạnh phúc vậy mà con lại dang dở thân chừng. Vị con ý muốn giữ thanh danh mang đến mình phải con nguyện gieo bản thân xuống trên đây để minh chứng con trong sạch.

Chúng tôi lag mình với câu nói của nàng, lần khần nàng ấy định làm gì đây. Vừa ngừng lời, phụ nữ leo cấp tốc lên mỏm đá ngay gần đấy quay khía cạnh về vùng sau nói câu cuối cùng:

- Xin lỗi chàng, xin lỗi con, bà mẹ đi đây!

Cả đám lau chúng tôi giật mình, cùng nghiêng fan ra sông để níu chân cô bé lại, tuy vậy không kịp nữa rồi cô gái đã gieo mình xuống sông. Chúng tôi cứ vậy nhưng mà đứng khóc thật lớn vì tiếc nuối thương cho số phận của fan thiếu phụ. Vũ Nương là fan con hiếu thảo khi xưa ck đi lính, trong nhà một lòng chăm mẹ già và bé nhỏ. Nay ông xã trở về tưởng được sum họp mà lại cần cơ sự vắt này. Thật đáng thương mang đến thân phận thiếu nữ ấy. Mặt nước đã yên tĩnh tiêu cực và nổi sóng dưng cao. Cả đám lau cửa hàng chúng tôi im bặt không buôn dưa lê gì nữa, ai ai cũng ngồi thút thít. Có lẽ lúc này, Vũ Nương không nhỏ cảm thấy đau buồn nữa. Công ty chúng tôi thực sự khó tính và ân oán giận người ck mù quáng kia. Nhưng chúng tôi không biết làm cái gi khi hầu như lời khuyên nhủ của cửa hàng chúng tôi nàng ấy ko nghe được. Bây giờ các chị nước cũng nằm lặng không nói một lời, khí hậu đã lạnh mát giờ này tôi còn cảm thấy nó nóng bức đến kinh hãi hơn. Tôi ngồi một mình và quan tâm đến không biết thân xác của fan thiếu phụ đáng buồn kia sẽ khám phá và đâu. Mong rằng có bạn tìm thấy xác của thiếu phụ và thanh nữ được chôn cất tử tế.

Khoảng tía bốn hôm sau khi cửa hàng chúng tôi vẫn chưa đỡ bệnh tiếc thương sững sờ thì bỗng nhiên nghe có vài tía người vào làng đi làm đồng về có bàn tán với nhau người con của Vũ Nương trong những đêm tiếp đến đã chỉ lên tường chỗ bóng của người phụ thân mà nói “Cha Đản về kìa”. Trường sinh đã thấu hiểu mọi chuyện và khôn xiết đau lòng bởi chính mình gây nên cái bị tiêu diệt của vợ. Tôi ngẩng khía cạnh nhìn lên chầu trời xanh mong mỏi rừng vong linh của Vũ Nương được yên ủi phần làm sao khi đã được minh oan.

Vào một trong những buổi chiều tà, khi những chưng chim đã cất cánh về tổ, tôi thấy Trương Sinh lập bầy tế Vũ Nương ven bờ sông. Một thời gian sau gồm một đoàn xe ngựa, võng lọng ẩn hiện tại thấp nhoáng giữa chiếc sông. Vũ Nương nói vọng vào đa số lời mến nhớ và căn dặn chồng săn sóc chu đáo người con thơ. Loáng chốc, tất cả mờ dần rồi tan phát triển thành hẳn. Yêu thương tấm lòng của Vũ Nương, dân làng sẽ lập miếu cúng nàng ngay bên cạnh tảng đá nơi thiếu nữ trầm mình xuống Hoàng Giang.

...............

Bài viết số 3 lớp 10 đề 2

Dàn ý bài viết số 3 lớp 10 đề 2

1. Mở bài

- trình làng về que diêm (xưng tôi).

Tôi còn lưu giữ nhớ như in, vào một trong những đêm thời điểm cuối năm đầy lạnh mướt với hơi sương đậy ngập, vậy mà cửa hàng chúng tôi vẫn lang thang trên tuyến đường trong dòng giỏ của cô bé nhỏ tội nghiệp. Dịp này, ở ngoài đường phố đã dần dần thưa thớt ít tín đồ qua lại, ánh đèn sáng sáng rực từ hành lang cửa số chiếu xuống lòng mặt đường và mùi ngỗng quay tỏa khắp khắp nơi. “Thời khắc giao thừa sắp tới rồi mà sao cô công ty vẫn không về bên nhỉ?” Ai nấy trong chúng tôi đều bao gồm cùng cân nhắc về điều ấy nhưng chỉ biết nằm im bất tỉnh và cầu nguyện rồi người nào cũng sẽ được người giỏi bụng như thế nào đó mua và mang lại nhà để đón năm mới trong sự êm ấm chứ không phải giá lạnh như ráng này.


2. Thân bài

- nói về xuất thân của mình: Tôi là trong những chiếc que diêm được cô chủ nhỏ dại mua về xuất phát điểm từ một tiệm tạp hóa vào thành phố.

- nói về những việc đã được bệnh kiến, được nghe từ bỏ cô bé xíu bán diêm.

Tôi teo ro trong dòng hộp nhỏ vì hôm nay là Giáng sinh tuy vậy .Tiếng rao bán diêm của cô chủ vang vọng mãi trên các đường phố lạnh lẽo cóng ..đầy tuyết giá buốt rơi phủ xum xê hàng gang.Cô nhà bán cửa hàng chúng tôi đi để đem đến những đồng tiền rất ít trang trải phần nào cuộc sống đời thường khó khăn của mái ấm gia đình và bạn dạng thân cô.Cô chủ cung cấp rất rẻ, chỉ một xu cho một que diêm rứa mà không ai mua shop chúng tôi cả. Vì sao thật dễ hiểu, không có ai đi ra trời lạnh như thế này trong tối 30 chỉ để mua diêm cả . Càng về đêm , trời càng lạnh, cô công ty chắc cũng giống như chúng tôi, đang co ro trong cỗ áo mỏng dính ,rẻ tiền.Tôi nghe văng vẳng giờ đồng hồ nhạc Giáng sinh, giờ mọi tín đồ vui vẻ chúc nhau năm mới khi cô bé xíu đi qua những con phố.

- Khi tận mắt chứng kiến những hành vi của cô bé xíu bán diêm

Thỉnh thoảng tôi cảm xúc cô dừng chân rất mất thời gian ở một nơi chốn nào đó. Có thể đó là một shop với những cây thông trang trí thật đẹp.Có thể đó tiếng cười vui vẻ của một mái ấm gia đình nào đó sẽ thật ấm áp và không thiếu với con kê tây,rượu và bánh trái. Cô chủ nhỏ dại của shop chúng tôi như có vẻ như đói lắm rồi, cô nép vào đều tòa nhà để nép mình trước đông đảo cơn gió lạnh. Cô nhảy cháy bọn chúng tôi, từng que diêm một.Khi mang đến lượt tôi thì cô bé nhỏ đã bửa xuống nền tuyết giá chỉ lạnh. Trước lúc vụt tắt tôi vẫn thấy trên môi cô bé bỏng hé nở một nụ cười .Nụ cười của hạnh phúc. Có lẽ rằng cô nhà đang mơ một giấc mơ rất đẹp trong đêm đông. Một tối giáng sinh - noel thật là an lành.

3. Kết bài

- cuộc sống đời thường không tất cả ước mơ thì quả tình nhạt nhẽo, mỗi que diêm là một trong ước mơ của một tâm hồn bé bỏng bỏng và trong sáng, mỗi ánh lửa rực rỡ tỏa nắng là chút tình thương nơi nào đó còn sót lại của lòng nhân. Câu chuyện chấm dứt thật bi hùng nhưng ở đâu đó ta vẫn thấy một xong xuôi có hậu, chắc rằng cô nhỏ nhắn đã nghĩ về rằng tôi đã về với người mẹ của mình, được nép vào lòng người mẹ như cô hằng mơ ước.

-“Hãy biết cầu mơ dù nhiều lúc ước mơ cũng chỉ nên mơ ước, nhưng hãy cứ tiếp tục ước mơ …” đó là thông điệp ẩn dưới câu truyện, cô nhỏ bé chết tuy thế không phải một cái chết vô nghĩa, cô vẫn còn đó đâu đó trong lưu ý đến của những người lớn bọn họ rằng sống phải tất cả hoài bảo, trong mọi yếu tố hoàn cảnh khắc nghiệt đến như thế nào thì cũng ko được vứt cuộc hay trong những giấc mơ trẻ em thơ yêu thương xót mang lại một vai trung phong hồn bé bỏng bổng không có tương đối nhiều điều khiếu nại như mình – sẽ là lòng nhân ái.

Bài viết số 3 lớp 10 đề 2 - chủng loại 1

Đêm giao thừa, trời lạnh lẽo mướt, trong lúc mọi tín đồ đang quây quần sum họp đầm ấm và hạnh phúc trong những mái nhà rực rỡ tỏa nắng ánh đèn thì cửa hàng chúng tôi - phần nhiều que diêm vẫn bên trong bao với trên giỏ của cô bé bỏng bán diêm.

Xem thêm: Giáo Án Toán Lớp 1 : Tuần 34, Giáo Án Lớp 1 Tuần 34 Cktkn Đẹp Đầy Đủ

Tôi và những que diêm khác đã cùng với cô nhỏ nhắn đầu trần chân đất ấy đi khắp ngõ ngách trên đường nhưng thật bi lụy khi suốt một ngày dài cũng chẳng tất cả ai trong số những bao diêm chúng tôi được chào bán đi. Đêm giao thừa bắt buộc mùi ngỗng tảo thơm lừng mọi phố, chắc hẳn cô chủ của shop chúng tôi đang lưu giữ bà nội lắm, do quãng thời gian có bà là các tháng ngày váy ấm. Từ lúc Thần bị tiêu diệt đến giật bà đi, cuộc sống đời thường của cả gia đình đã tiêu tán, cô đề nghị chui rúc ở một xó tối tăm, cả ngày nghe tiếng nguyền rủa của phụ vương cô. Cô bé bỏng ôm mẫu giỏ đựng shop chúng tôi vào lòng rồi ngồi nép vào một góc tường thân hai ngôi nhà, cô thu song chân sát vào fan bởi ngay shop chúng tôi cũng cảm xúc trời mỗi khi càng rét hơn. Từ bây giờ cô dường như không về nhà, cửa hàng chúng tôi biết vì sao, bởi chúng tôi không ai được phân phối đi thì cô về nhà vẫn bị phụ thân đánh, nhưng tôi cũng nghĩ dù cô nhỏ nhắn có về công ty cũng chẳng khác rộng ở đấy là bao, nơi cha con cô sống là gác gần kề mái nhà, phần đông vách hở khiến cho gió vẫn thổi rít vào trong. Hé liếc qua bao diêm, tôi thấy bàn tay cô nhỏ bé đang cứng đờ, rồi tự nhiên tôi nghe giờ đồng hồ cô nói chuyện với chính mình:

- Chà! giá chỉ quẹt một que diêm mà lại sưởi cho đỡ lạnh lẽo chút nhỉ? giá chỉ mình rất có thể rút một que diêm ra sứt vào tường mà hơ ngón tay nhỉ?

Thấy cô lưỡng lự chần chờ một lúc mà lại rồi cô đã quyết định lấy từ bỏ trong gò diêm công ty chúng tôi ra một bao, rút một que bôi vào tường. Phiên bản thân shop chúng tôi bén lửa siêu nhanh, ngọn lửa thuở đầu màu xanh lam, dần dần biến đi, white ra, quanh que mộc rực hồng lên và ánh sáng chói trông siêu vui mắt. Tôi nhìn thấy cô bé hơ 2 tay bé nhỏ dại trên que diêm sáng rực như than hồng, tia nắng kỳ dị ấy khiến cô nhỏ nhắn tưởng tượng ra mình sẽ ngồi trước một lò sưởi bởi sắt gồm có hình nổi bằng đồng nguyên khối bóng nhoáng, lửa cháy vào lò trông vui mừng và tỏa ra tương đối nóng nhẹ dàng. Đôi bàn tay cô bé nhỏ hơ trên ngọn lửa, cô cảm thấy thoải mái nhưng bên tay nuốm diêm ngón bào chữa đã nóng bỏng lên. Với thời tiết hà khắc tuyết phủ bí mật mặt đất, gió mùa rét thổi vun vút nhưng mà được ngồi hàng tiếng đồng hồ như thế, trong tối đông lạnh buốt, trước một lò sửa thì khoái biết bao. Cô bé xíu vừa chạng chân ra thì lửa vụt tắt cùng lò sưởi không thể nữa, trên tay cô bé xíu là que diêm đang tàn hẳn, vẻ khía cạnh cô lần thần và bất giác lưu giữ nhiệm vụ thân phụ giao đi cung cấp diêm, cô biết chắc chắn về đơn vị sẽ ăn mắng.

Rồi cô bé xíu quẹt que diêm sản phẩm hai, diêm lại cháy sáng sủa rực, tôi nhận thấy bức tường trước mặt mình biến thành tấm rèm bằng vải màu, quan sát thấu vào vào một ngôi nhà, trong những số ấy có bàn nạp năng lượng đã dọn sẵn trải khăn trắng tinh, trên bàn toàn chén bát đũa quý hiếm và cả một nhỏ ngỗng quay, điều diệu huyền là bé ngỗng kia nhảy thoát khỏi đĩa với theo cả dao ăn, phuốc-sét cắm trên sườn lưng tiến về phía chúng tôi. Tuy thế khi que diêm tắt, hóa ra chỉ với ảo tưởng, trước khía cạnh tôi cùng cô bé nhỏ vẫn chỉ là bức tường lạnh lẽo, cảnh tượng không tính kia vẫn là phố xá vắng ngắt teo, lạnh lẽo buốt, tuyết che trắng xóa, mấy tín đồ mặc quần áo ấm áp đi đến nơi hứa hò, trả toàn lạnh lùng với cảnh bần hàn của tôi cùng cô bé bán diêm. Que diêm thứ bố được thoa lên, tôi và cô bé bỏng cùng ngước chú ý thì thấy một cây thông Nô-en phệ trang trí long lanh với hàng chục ngàn ngọn nến sáng sủa rực, lấp lánh lung linh trên cây cỏ xanh tươi, không hề ít bức tranh màu sắc rực rỡ. đột nhiên cô bé với tay về phía cây thông nhưng khi đó diêm vụt tắt, hầu như ngọn nến kia cứ thế cất cánh lên rồi trở thành những do sao trên trời, cô thốt nhiên nhớ về bà do bà tốt nói "Khi có một vì chưng sao đổi ngôi là có một linh hồn bay thăng thiên với Thượng Đế". Cầm rồi cô nhỏ nhắn quẹt tiếp que diêm nữa, bạn bà của cô hiển thị trong ánh lửa xinh sắn với thú vui hiền hậu, cô nhỏ nhắn reo lên: