Nghị Luận Về Lời Cảm Ơn Và Xin Lỗi

     
Dàn ý nghị luận xã hội về văn hóa cảm ơn, xin lỗi.

Bạn đang xem: Nghị luận về lời cảm ơn và xin lỗi

1. Cảm ơn và xin lỗi là một đạo lý lâu đời

Người Việt nam ta trọng tình trọng nghĩa, ngay lập tức thẳng, biết nói cảm ơn lúc nhận ơn, biết xin lỗi lúc mắc lỗi. Đó là một nguyên tắc đạo đức.Tại sao phải cảm ơn, tại sao phải xin lỗi: Để lương tâm được thanh thản...Cảm ơn, xin lỗi làm cho xã hội trở nên gắn kết, loài người gần gũi và hiểu nhau hơn.Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như mỗi chúng ta không biết cảm ơn, xin lỗi? (khi đó liệu mọi người còn dám giúp đỡ ta không?)


2. Thực trạng

Các bạn trẻ thờ ơ, vô cảm với người khác; văn hóa cảm ơn, xin lỗi ngày càng bị mai một.Tại sao lại có thực trạng này: vì đời sống thị trường khiến người ta bớt quan tiền tâm đến nhau, tính toán nhiều hơn. Xuất hiện trong xã hội đó, thế hệ trẻ ngày ni ít nhiều bị ảnh hưởng.Biểu hiện (nêu biểu hiện đời sống). Hãy nhớ, đề bài không chỉ yêu cầu bạn viết về đơn thuần "cảm ơn" tốt "xin lỗi", nói rộng ra, đó là thái độ của bạn trẻ ngày ni với cuộc sống, với mọi người.Tác hại của lối sống này: Nó tạo ra những con người chai lỳ, vô cảm, khiến đến xã hội mất đi sự gắn kết, lẻ tẻ, rời rạc. Nói hẹp, một đứa trẻ không biết cảm ơn, xin lỗi khi lớn lên sẽ trở thành những người vô ơn, bất nghĩa, không tầm thường thuỷ.

3. Liên hệ bản thân

Bạn thấy mình đã biết nói lời cảm ơn giỏi xin lỗi chưa?Suy nghĩ của riêng bạn (tán thành xuất xắc phản đối?)

4. Đưa ra giải pháp

Bài văn nghị luận về văn hóa cám ơn, xin lỗi

1. Bài văn mẫu 1.

Xem thêm: Phân Tích Hào Khí Đông A Trong Bài Thơ Tỏ Lòng, Phân Tích Hào Khí Đông A Qua Bài Thơ Tỏ Lòng

Những câu chuyện về lời cám ơn và xin lỗi chẳng bao giờ là thừa để nhắc đến vào cuộc sống xô bồ như thế này, dù không phải ai cũng hiểu hoặc hiểu nhưng mang lại qua, có những điều tưởng như nhỏ nhặt nhất, nhưng lại có ý nghĩa quan trọng thế nào vào cuộc sống này.

Xem thêm: Kinh Nghi_M T_M Lòng C_A Chúa Giê, Em Trai Bố Dượng

Càng ngày càng ít nghe thấy người ta, nhất là những người trẻ tuổi, nói "cám ơn" và "xin lỗi" với nhau. Những lời xin lỗi càng ngày càng thiếu đi trong cuộc sống xã hội thì những lời cảm ơn hầu như không tồn tại, trong những khi sự lịch thiệp, khiêm tốn, biết ơn và biết lỗi phải là một phần quan tiền trọng vào cuộc sống thường nhật của chúng ta. Đã bao giờ bạn tự hỏi mình thật sự nói những câu đó bao nhiêu lần vào một ngày, và nếu có nói, thì đã bao giờ chúng ta nói những điều đó một cách thực lòng? Và từ những lời nói đó, đi xa hơn, là những hành động để xin lỗi và cám ơn? Thế đấy, chúng ta đã mất đi thói quen nói nhị từ đó. Nhưng những ai có thể nói được nhị từ đó lại có những người chỉ biết nói đúng những từ ấy, và không biết làm gì để thể hiện những điều mà họ mới nói từ vào tâm của mình.

Nhiều người nói rằng nói những điều đó ra là một sự khách khí và đôi khi, giả tạo và ai cũng "ngài ngại". Cái chính là thực lòng. Ừ, thì một phần sự thừa nhận ấy là đúng, nhưng tại sao nhỏ người ta không thể sống xã giao với nhau trong những lúc điều đó chẳng có gì là giả dối, tại sao chúng ta không thể biết nói lời cảm ơn một ai đó và nhận lỗi một ai đó chỉ vì điều đó là nhỏ nhặt nhất, trong lúc một cái thùng rác vô tri vô giác vẫn có dòng chữ "Cảm ơn đã bỏ rác vào tôi"?