KÍ SỰ THIẾU NIÊN CHAP 61

     

astorywherethebadisgoodandthegoodisbad christiansdontbeoffended comedy fromvillainsperspective nữcông reverseharem romance teen teenfic thesehashtagswillkeepgoingonandon vampire

- Điện hạ, người thật sự sẽ phải đi đến 'nơi đó' sao? Là một tháng lận đấy ạ! Thần nghe nói ở đó toàn là những thứ dị hợm...

Bạn đang xem: Kí sự thiếu niên chap 61

Có tía chàng thiếu niên đi sóng bước với nhau, nhưng chỉ có người đứng ở giữa là khoác lên một bộ y phục trang trọng hơn cả, trên vạt áo treo đầy những huy hiệu và dây bện bằng vàng. Với khí chất mười phần cao quý và áp đảo của mình, cộng thêm danh xưng của một trong hai thiếu niên ở bên cạnh dành đến hắn, không cần giải thích gì nhiều cũng liền biết hắn là một kẻ có thân phận không hề tầm thường.

- Có dị hợm thế nào đi nữa thì ta vẫn phải đi. Đây là lệnh của phụ hoàng. Ngài muốn cùng với bọn họ hợp tác hữu nghị.

Đối với người thiếu niên trông có chút rụt rè vừa lên tiếng quan liêu ngại, chàng trai trẻ với màu tóc cam đào lãnh đạm đáp, dường như bản thân hắn cũng chẳng hề quan lại tâm sự việc xảy ra sắp tới.

Ngày mai, phụ hoàng - hoàng đế thiên thần tộc và hắn - thái tử điện hạ sẽ đến 'nơi đó'. Một địa danh mà không hề có một ai tuyệt biết đến, nhưng nó vốn dĩ đã tồn tại với khoảng thời gian dài tương đương.

Rất lâu, thật lâu về trước, từ trước lúc có sự xuất hiện của loài người, trong một lần lịch lãm dưới khoảng đất hoang sơ kia để nghiên cứu thảm thực vật trù phú, tộc thiên thần đã chạm trán với một chủng tộc lạ lùng. Chúng có một cặp răng nanh bén nhọn và một đôi mắt sẽ ánh lên sắc đỏ tươi mỗi lúc nhắm được một bé mồi ngon lành nào đó, cùng với thể chất vượt trội lả lướt như ảnh ảo. Giống với thiên thần bọn hắn, chúng sở hữu trí tuệ, có ngôn ngữ và nền văn hoá riêng của mình.

Chúng tự xưng là Vampire, xuất thân từ một chiều không gian khác gọi là ma giới. Ở nơi đó, không chỉ có vampire mà còn có rất nhiều các chủng tộc khác cùng sinh sống.

Bọn họ rốt cuộc là loại chủng tộc gì, và vì sao lại có thể sống một cuộc sống ẩn dật được như vậy?

Đây chính là một phát hiện động trời, đã đem lại một làn sóng vừa hỗn loạn, vừa hoang mang cho thiên thần tộc. Hoá ra, trên hành tinh địa cầu này, thiên thần lại không phải là sinh vật duy nhất sở hữu trí tuệ và ma pháp như họ vẫn luôn nghĩ.

Tuy nhiên, tổ tiên của cả hai bên tộc quyết định không xâm phạm lẫn nhau, cũng như không cần phải kết giao với nhau. Bọn họ tin rằng, với sự đối lập về quy tắc sống rõ rệt đến vậy, không có lí nào mà sẽ có cái ngày hai bên lại cùng nhau đứng bình thường một chỗ. Tốt hơn hết là tự quản chuyện của mình đi thôi.

Nhưng là... Thân phụ hắn lại không theo đuổi cùng một tư tưởng như tổ tiên mình. Chẳng biết vào đầu ngài rốt cuộc là đang suy nghĩ điều gì mà bỗng dưng lại quyết định giao hảo với bọn sinh vật bóng đêm dưới kia. Vì sao thiên thần như hắn lại phải kết giao với mấy bọn thô tục ăn tươi nuốt sống cơ được cơ chứ? Chỉ cần nhìn bọn chúng nhe ra cái nanh tởm khủng kia thôi là đã thấy tởm lợm.

Trớ trêu thay, hắn lại là thái tử đại điện hạ, là thiên đế tương lai. Nếu như phụ hoàng đã muốn mở rộng quan hệ thì hắn cũng không có tư cách gì để mà phản bác. Gần đây lại nhận được báo cáo từ phòng nghiên cứu năng lượng địa cầu, sau thí nghiệm có tên là 'Sự ra đời của Thánh Thần' kết thúc, họ đã phát hiện ra con người có khả năng tạo ra năng lượng bằng lòng tin - thứ mà sau này được gọi là 'tín ngưỡng'. Rất có thể về sau, chúng sẽ trở thành một nguồn năng lượng mới và thiết yếu đến tộc thiên thần càng củng cố thêm được sức mạnh. Và đáng lí ra, thiên thần tộc nên tận dụng điều này để tuyên bố quyền bá chủ của mình mới phải.

Nhưng Phụ hoàng hắn lại nói, sự thực về việc tộc thiên thần không phải là chủng tộc thượng đẳng duy nhất đã chứng minh mang đến việc kết giao đa chủng loại quả chính là vì lợi ích của cả tộc vào tương lai xa.

Thái tử hắn nghĩ, mang lại đến tận sau này, lúc hắn nối ngôi phụ hoàng và trở thành thiên đế, hắn vẫn sẽ không tài nào hiểu được suy nghĩ đó của ngài.

Không bao giờ có thể hiểu được.

.

.

Giữa việc phải đứng nhìn nhị người đàn ông bàn chuyện chính trị ngoại giao với nhau suốt cả ngày giỏi là lẳng lặng chuồn ra ngoài dạo chơi, hắn đương nhiên sẽ lựa chọn vế sau. Hắn tin rằng mình đã biết tất cả những gì mà hắn nên biết, và giờ đã không còn lý vị gì để hắn phải lưu lại ở cái nơi nhàm chán này lâu hơn một chút nào nữa.

Và thế là, hắn chuồn khỏi phòng trà và đặt chân ra ngoài hành lang.

Chỗ này được gọi là Vương quốc Vampire. Đối lập hoàn toàn với quan tiền cảnh trên thiên giới đầy ắp những ánh sáng ấm áp chói rọi và nhiệm màu, bầu trời ở đây lại chỉ là một mảng u sắc xanh xanh tím tím, không có lấy một tia nắng nào, chốc chốc lại thấy dơi đen bay đầy đàn.

Hắn không thích ở đây một chút nào cả. Hắn muốn xoay trở về thiên giới tức thì bây giờ.

Lộc cộc.

Một tiếng động lạ phát ra từ một phương hướng nào đó lập tức làm mang đến hắn cảnh giác. Là ai? Đây là cung điện hoàng gia được canh gác nghiêm ngặt, và hắn thì chưa đi quá xa khỏi phòng trà của ma cà rồng vương, vì thế nên ngoại trừ là người có chức trọng cao thì sẽ không có ai được phép bước vào đây. Mặc dù không hề có hảo cảm gì với chỗ này, cũng như không muốn nghiên cứu bất cứ gì, nhưng ít nhất thì hắn cũng hiểu được chừng đó.

Hắn quay đầu lại, đột nhiên trông thấy một lọn tóc vô tình ló ra từ đằng sau góc tường khuất ngay lập tức phía sau lưng hắn. Dài và đen nhánh. Là một đứa bé gái ư? xem chiều dài của mái tóc, hắn đoán rằng đứa nhỏ gái đó hẳn là phải nhỏ tuổi hơn. Nó là đang theo đuôi hắn sao?

Đứa bé gái tê có vẻ vẫn tưởng rằng hắn còn chưa phát hiện ra nó, liền ngó đầu ra khỏi vách tường, nhưng khi vừa bắt gặp ánh mắt khinh thường ghét của hắn, nó liền rụt cổ lại và trốn đi.

- Này! Ngươi! Đứng lại đó!

Hắn nhanh chóng đuổi theo hướng mà con bé cơ tẩu thoát. Nhưng lúc hắn vừa rẽ quý phái khúc hành lang nơi nhỏ bé vừa nấp thì đã sớm không còn thấy bóng dáng nào nữa cả.

Mặc dù không nhìn rõ được nó, nhưng hắn đã kịp thấy được một bên mắt của con bé: sắc xanh lam sẫm óng ánh sự hiếu kì và xinh đẹp như một viên ngọc quý, cùng một làn da trắng gần như trong suốt. Bé bé trông khá quen quen, dường như hắn đã bắt gặp ở đâu đó...

Ma cà rồng vương! Đúng vậy. Nhỏ nhỏ đó nhìn rất giống ông ta! Nhỏ ấy là con của ông ta ư?

Trong lòng hắn chợt chấn động một tiếng, giống như là không muốn chấp nhận một thứ gì vốn đã trở nên quá rõ ràng.

.

.

Xem thêm: Em Hay Tưởng Tượng Được Gặp Người Cháu Trong Bếp Lửa Của Bằng Việt

.

- Sao con lại dám thất lễ với quốc vương như vậy?! Đường đường là thái tử mà lại bỏ đi lung tung...! Mau cúi đầu tạ lỗi với quốc vương bệ hạ đi!

Người đàn ông với bộ râu rậm ở cằm lấy tay đặt lên bả vai của thái tử và đè người hắn xuống. Hắn không bằng lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh mà nghiêng người xin lỗi nam giới nhân nhìn trẻ như còn thanh niên ở đối diện kia. Gì thì gì chứ kĩ năng diễn xuất của hắn trước mặt người khác phải gọi là hạng thượng thừa. Đồng dạng với việc nhẫn nhịn. Hắn một đường trèo lên được vị trí thái tử này cũng là vì hắn đã nhẫn nhịn như thế, vì Thiên đế rất thích những đứa trẻ ngoan ngoãn.

- Không sao đâu. Tuổi nhỏ là tuổi ăn tuổi chơi, cứ để mang đến chúng nó tự vì chưng khám phá đây đó thôi. Thiên đế bệ hạ quá nghiêm khắc với thái tử điện hạ rồi.

Nam nhân tóc đen cùng với đôi mị nhãn màu xanh lam sẫm lên tiếng một cách hoà ái.

Thái độ đó quả không giống như của một vampire tí nào - thái tử trộm nhìn, nghĩ thầm. Hừ, quái vật mà cũng tham lam bắt chước 'tính người' sao? Bọn chúng đang muốn lừa ai vậy?

- Nhân tiện đây, ta cũng muốn giới thiệu đến thiên đế bệ hạ và thái tử nhì đứa nhỏ bảo bối của ta. Các con, mau đến diện kiến khách quý đi nào.

Theo sau tiếng gọi của đức vua vampire là bóng dáng của nhị đứa trẻ, một lớn một nhỏ, người lớn hơn là một thiếu niên trạc tuổi thiên thần tộc thái tử đây, và đi sát ngay lập tức sau cậu ta là một bé gái. Cả nhì đều diện lễ phục trang trọng với nhì tông màu đen - lam sẫm chủ đạo, phối hợp hài hoà.

Khoảnh khắc hắn vừa trông thấy đứa nhỏ gái nhỏ hơn ấy, hắn tức thì lập tức nhận ra đó chính là kẻ đã bám đuôi mình ở ngoài hành lang ban nãy!

Cô bé như hiểu được mình đang bị một ánh mắt đáng sợ nhìn chằm chằm vào mà càng lúc càng dựa sát vào lưng anh mình, dù nó không mở miệng than vãn bất cứ điều gì. Người anh trai thấy em gái sợ sệt thì nhẹ nhàng đặt tay lên đầu nó, xoa xoa trấn an, miệng nở một nụ cười ôn nhu.

- Hoàng tộc vampire chúng ta không thể sinh nhiều, nên dưới gối ta cũng chỉ có nhị đứa trẻ này. Con trai trưởng của ta là một thiếu niên xuất chúng, sau này ta sẽ không cần lo lắng gì mà giao toàn bộ trách nhiệm lại mang đến nó. Bé gái ta thì hơi nhút nhát với người lạ, nhưng nó là một đứa nhỏ hiếu kì, năng nổ và tốt bụng. Từ cung điện mang đến đến học viện, ai ai cũng yêu thích bé bé.

Đức vua vampire kể, cặp mắt nhìn nhị người nhỏ của mình từ ái vô cùng. Hoàng tử tộc vampire thì cười mỉm tạ ơn, trong lúc tiểu công chúa lại e thẹn cúi đầu không nói.

Thái tử của thiên thần tộc trông thấy một màn gia đình hoà hợp kia, dưới đáy mắt bỗng xuất hiện một lớp sương mù dày đặc.

Hắn có rất nhiều anh chị em. Bởi vì phụ hoàng không chỉ có thiên hậu - mẫu thân thân sinh của hắn, mà còn có các hậu phi khác. Lẽ ra, vào gia đình có nhiều người như vậy, hắn nên cảm thấy náo nhiệt và vui vẻ mới đúng.

Nhưng dường như không chỉ có hắn cảm thấy như thế này, mà tất cả mọi người đều cảm thấy thế. Rằng, giữa bọn họ không hề tồn tại nhì chữ 'hoà thuận'. Vì ai cũng đều bận tranh giành tình yêu của phụ hoàng, đều nghĩ bản thân mình xứng đáng với vị trí thiên đế tương lai. Có thể hoà thuận với nhau ngày hôm nay, nhưng ai mà biết được liệu ngày hôm sau họ còn có thể nở một nụ cười thân thiện với đối phương được nữa xuất xắc không?

Đó mới là ý nghĩa của sự tồn tại. Tồn tại là để đấu tranh. Hắn không tài nào chấp nhận được cảnh tượng yên bình ngay lập tức trước mắt này, nhất là, với loại sinh vật phải hút máu nhân loại để sống như thế. Quái vật như chúng không được phép giả nhân giả nghĩa như thế. Thật ngứa mắt!

- ... Phụ vương, thái tử điện hạ có vẻ không khoẻ... Mau gọi bác sĩ đến coi ngài ấy...!

Đột nhiên, vị tiểu công chúa lên tiếng, dù rằng bản thân vẫn đang e dè rúc mình sau lưng hoàng huynh. Gương mặt khả ái của nó nghiêng ra, vừa đủ để thái tử hắn có thể nhìn thấy nó, nhưng nó vẫn có vẻ sợ sệt nên đã ngay lập tức né tránh ánh mắt của hắn.

Gì vậy? Nó là đang... Quan lại tâm cảm nhận của hắn sao?

- A, quả thật vậy! Thái tử, sắc mặt ngươi kém quá. Tốt là ta gọi người tới coi bệnh mang lại ngươi...

- Cảm tạ lòng tốt của quốc vương, nhưng ta không sao. Công chúa điện hạ, cảm ơn ngươi đã lo lắng mang lại ta.

Thái tử ngẩng mặt lên, thoạt một cái nháy mắt đã khôi phục lại thần sắc, khiến mang lại người ta hoài nghi không biết là vừa nãy bọn họ có phải đã nhìn lầm giỏi không.

Hắn không buồn giải thích gì thêm mang đến bọn họ, nhưng từ ấy, ánh mắt của hắn không biết vì sao mà lúc nào cũng vô thức rơi trên người con bé đó. Đứa con gái tựa búp bê sứ, dù là sinh vật thuộc thế giới bóng đêm, ấy vậy mà so với thiên thần lại chẳng hề kém phần thuần khiết.

Dù rất ghét phải thừa nhận.

Thế nhưng, hắn muốn nó.

Đúng vậy. Hắn muốn đứa bé gái đó - công chúa của tộc ma cà rồng.

.

.

.

Chỉ khi hắn đã trở về thiên giới sau chuyến đi đến vương quốc vampire của ma giới kéo dài 1 tháng đó, hắn mới quyết định hướng thiên đế xin một đạo chỉ ban hôn. Khi nghe đến thấy hắn nói muốn cưới cô công chúa vampire cơ về làm phi, sắc mặt của thiên đế biến đổi ngay tắp lự.

- con có biết mình đang yêu cầu điều gì không?

- Vâng, phụ hoàng. Đây đều là vì nhỏ đã thấu hiểu được ý muốn muốn của phụ hoàng muốn hai bên thiên - ma kết tình hữu nghị. Nếu như có thêm một cuộc liên hôn, điều đó chỉ càng có lợi thêm mang lại chúng ta, mang đến phụ hoàng. Con không thấy mình tính toán không đúng sót ở đâu cả.

- ... Mọi việc khác, con đều đã nói đúng. Liên hôn giữa chúng ta và bọn họ, cả hai bên đều sẽ tiến thêm một bước xa hơn vào công cuộc thắt chặt giao hữu. Tuy nhiên, con đã bỏ qua một việc vô cùng quan tiền trọng.

- ... Nhi thần dại dốt, còn xin phụ hoàng chỉ điểm.

Hắn có cảm giác, điều mà thiên đế sắp sửa nói ra sẽ là thứ khiến mang lại toàn bộ tương lai tưởng chừng đã được định trước một cách hoàn mĩ của hắn cố gắng đổi hoàn toàn.

Theo hướng tiêu cực.

- ... Dòng máu thuần huyết của hoàng tộc vampire chỉ có thể được bảo tồn qua hôn nhân cận huyết. Hoàng tử và công chúa của tộc vampire đó, bọn họ vừa là huynh muội, nhưng đồng thời cũng là hôn phu, hôn thê của nhau. Vì vậy, con không thể cưới vị công chúa ma cà rồng ấy.

Từ trên ngai vàng cao đầy uy nghi, thiên đế không thể thấy được phản ứng của đứa đàn ông mà mình sủng ái nhất. Y biết, trái ngược với những đứa bé ngổ ngáo khác, thái tử hắn vẫn luôn nhẫn nhịn với mọi thứ, biết được khi nào nên tiến, khi nào thì lui. Bởi thế nên y mới quyết định đem vị trí thái tử ấn định lên hắn.

Nhưng lần này, y đã không còn chắc chắn được đứa nam nhi này sẽ giữ được một cái đầu tỉnh táo nữa.

- ... Là nhi thần suy nghĩ không thấu đáo, xin phụ hoàng thứ tội. Nhi thần... Cáo lui.

Xem thêm: Top 50 Hình Ảnh Chim Bồ Câu Đẹp Nhất, 25 Hình Ảnh Chim Bồ Câu Tuyệt Đẹp Làm Hình Nền

***

Và đây... Cũng chính là nguyên nhân thật sự dẫn đến cuộc đại chiến thiên - ma năm đó.

Không hề có một mối liên kết hoà bình nào như ý muốn của tiên thiên đế đã được hình thành cả.

Thay vào đó lại là chiến tranh tàn khốc. Vô số người vô tội bỏ mạng trong oan ức. Vô số nước mắt phải tuôn rơi của những người ở lại khóc thương mang đến những số phận đã sớm hoá thành cát bụi. Cuộc sống yên bình bị phá nát. Thế giới chìm vào hỗn độn và loạn lạc khôn xuể.

Chỉ vì tư thù.

Antonio Chevelderiche... Chính là nguồn cơn của mọi tội lỗi.

A/N: Lại là một chương viết mang lại có vì sự bất tài của nhỏ bé này :")