DỐC LÊN KHÚC KHUỶU DỐC THĂM THẲM

     
" class="title-header">Cảm nhấn đoạn thơ dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm Mai Châu mùa em thơm nếp xôi


Bạn đang xem: Dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm

*

1587 điểm

Trang Trần




Xem thêm: Bài Thuyết Trình Tiếng Anh Về Sở Thích Bằng Tiếng Anh, Nói Về Sở Thích Bằng Tiếng Anh (Rõ Ràng

*



Xem thêm: Fe+Hno3 Đặc Nóng - Lập Các Phương Trình Hóa Học: Fe + Hno3 Đặc Nóng

Quang Dũng là một trong những nghệ sĩ nhiều tài: làm cho thơ, viết văn, vẽ tranh, biên soạn nhạc nhưng lại trước hết Quang Dũng là 1 trong những nhà thơ sở hữu hồn thơ lãng mạn cùng hết mực tài hoa. "Tây Tiến" là tác phẩm nổi tiếng của ông viết về vẻ đẹp của những người lính Tây Tiến năm nào. Đoạn thơ trên trích trong bài bác thơ "Tây Tiến" đã cho ta thấy những buồn bã mà người lính yêu cầu trải qua trên đoạn đường hành quân đôi khi cũng cho ta thấy được trọng tâm hồn mộng mơ, lãng mạn của họ.Con mặt đường hành quân ấy còn khôn cùng gập ghềnh, hiểm trở, đầy sự hiểm nguy giữa một mặt là núi cao cùng với một mặt là vực sâu thăm thẳm:“Dốc lên khúc khuỷu, dốc thăm thẳmHeo hút hễ mây súng ngửi trờiNgàn thước lên cao ngàn thước xuống”Không gian được xuất hiện ở nhiều chiều: chiều cao đến chiều sâu hút của những dốc núi, chiều sâu của vực thẳm, bề rộng của các thung lũng trải ra sau màn sương. Những từ láy giàu sức tạo thành hình khiến cho người đọc hình dung những tuyến phố quanh co, dốc rồi lại dốc, phần nhiều đỉnh đèo hoang vắng chết thật vào mây trời. Bí quyết ngắt nhịp 4/3 của câu thơ “Ngàn thước lên rất cao ngàn thước xuống” chế tạo thành một đường gấp khúc của dáng núi. Như vậy tía dòng thơ liên tiếp trong đoạn thơ đã thực hiện nhiều thanh trắc gợi sự vất vả nhọc nhằn của rất nhiều người bộ đội Tây Tiến trên tuyến đường hành quân.Nếu như ba câu thơ bên trên gợi lên một xúc cảm gập nghềnh hiểm trở thì cho đến mới câu thơ tiếp theo như một phút lắng lòng của những người bộ đội Tây Tiên mặt những ngôi nhà nơi xã núi như cánh buồm thấp thoáng trên mặt biển cả trong không gian bình im và dịu dàng của mưa giăng đầy thung lũng thành ‘xa khơi”. Đọc câu thơ người đọc thấy không nguy hiểm đến kì lạ, hợp lý những phút giây riêng biệt ấy như tiếp thêm mức độ mạnh cho tất cả những người lính hành động tiếp cùng với kẻ thù cũng tương tự thiên nhiên khắc nghiệt nơi đây:“Chiều chiều oai vệ linh thác gầm thétĐêm tối Mường Hịch cọp trêu người”Quang Dũng ghi nhớ đến âm thanh “gầm thét” của thác dữ, tiếng gầm gào của loại hổ dữ rình rập như ý muốn nuốt chửng fan lính mỗi khi chiều đến, đêm về. Thời hạn buổi chiều, về tối lại càng nhấn mạnh thêm cảm xúc hoang sơ của vùng “sơn lâm láng cả cây già”. Các từ ngữ và hình ảnh nhân hóa, tự láy được nhà thơ áp dụng để tô đậm ấn tượng về một vùng núi hoang vu dữ dội nơi vạn vật thiên nhiên hoang dã vẫn ngự trị và chiếm vai trò chúa tể.Chỉ bởi mấy dòng thơ đầu quang đãng Dũng vẫn tái hiện không thiếu thốn bức tranh của núi rừng miền Tây được vẽ bởi bút pháp vừa hiện thực, vừa lãng mạn, vừa giàu chất họa lại giàu hóa học nhạc. đường nét vẽ vừa gân guốc, mạnh khỏe mẽ, dữ dội nhưng lại cũng tương đối mềm mại làm cho vẻ đẹp hài hòa cho bức tranh thiên nhiên miền Tây hùng vĩ nhưng mà đoàn quân Tây Tiến đi qua.Đoạn thơ không chỉ có là nỗi nhớ về vạn vật thiên nhiên miền Tây mà lại trung tâm của nỗi nhớ ấy còn là những người lính, những đồng minh cũ được quang đãng Dũng thể hiện bởi vẻ đẹp bi quan trên chặng đường hành quân đầy chông gai, nguy hiểm.Ấn tượng trong trái tim người đọc về tín đồ lính Tây Tiến chắc rằng bởi vẻ đẹp sáng sủa trong đoạn đường hành quân đau đớn qua câu thơ đầy hóa học lính:“Heo hút cồn mây súng ngửi trời”Đó là hình hình ảnh tếu táo, lạc quan trong đau khổ với vẻ rất đẹp hồn nhiên qua giải pháp nói hóm hỉnh “súng ngửi trời”. Ví như viết “súng va trời”, nhà thơ sẽ chỉ tả được chiều cao của đỉnh dốc nhưng khi đứng bên trên đó, mũi súng của fan lính Tây Tiến như đụng cả vào nền trời. Còn ở đây, quang Dũng vẫn gợi được “chất lính” trẻ con trung, vẻ tươi mới, sức sinh sống dạt dào trong tâm địa hồn của bạn lính Tây Tiến vốn xuất thân từ những bạn teen trí thức trẻ Hà Nội. Đồng thời còn đem về người gọi sự bắt đầu lạ, hóm hỉnh đầy hóa học lính, mũi súng của fan lính được nhân trở thành hình hình ảnh “súng ngửi trời” tinh nghịch, đầy chất thơ, mang xúc cảm lãng mạn đồng thời khẳng định chí khí quyết trung khu của người đồng chí chiếm lĩnh đầy đủ tầm cao gợi cho tất cả những người đọc đến với câu thơ của Tố Hữu:“Rất đẹp hình anh lúc cầm cố chiềuBóng dài trên đỉnh dốc cheo leoNúi ko đè nổi vai vươn tớiLá ngụy trang leo cùng với gió đèo”Và trên đoạn đường hành quân ấy mặc dù với tầm nhìn lãng mạn, nghịch ngợm thì tín đồ lính Tây Tiến quan trọng tránh được sự thật đã có những người đồng đội:“Anh bạn dãi dầu không cách nữaGục lên súng mũ bỏ quên đời”Khi nói về trận chiến tranh khốc liệt ấy. Tác giả đã không né tránh hiện nay thực của không ít mất mát đau thương trong cuộc chiến . Vào cuộc hành quân khổ sở đã có những người dân ngã xuống vị kiệt sức. Bởi vì mũi súng của kẻ thù. Dẫu vậy Quang Dũng vẫn thể hiện giải pháp nói giảm, nói kị về chết choc vừa xót xa ,vừa ngạo nghễ “không bước nữa” nhằm rồi “bỏ quên đời” như 1 sự bình tĩnh, thản nhiên đón nhận cái chết, xem tử vong nhẹ tựa lông hồng. Nhớ những người dân đồng team đã vấp ngã xuống cơ mà không gợi cảm xúc bi luỵ. Không dừng lại ở đó nỗi mất mát, niềm thương cảm được nói bởi giọng thơ ngang tàng, tự tôn “Gục lên súng mũ bỏ quên đời”.Đó là 1 trong những tư thay chết trong chiến đấu, vào sự hiên ngang, bất khuất.Sau đoạn đường hành quân đầy buồn bã , có thời điểm đồng đội hi sinh, đoàn quân Tây Tiến đã tất cả dịp tạm dừng một phiên bản làng-Mai Châu“Nhớ ôi Tây Tiến cơm trắng lên khóiMai Châu mùa em thơm nếp xôi”“Nhớ ôi”là một tự cảm thán mang tình yêu dạt dào, giờ đồng hồ lòng của những người quân nhân Tây Tiến. Câu thơ đậm đà tình quân dân, sự kết nối tình nghĩa thủy chung trong số những người bộ đội Tây Tiến cùng đồng bào Tây Bắc. Họ dừng chân nơi làng mạc núi sau chặng đường dài vất vả, họ quây quần trong niềm vui ấm áp, sự sung sướng bên số đông nồi cơm trắng còn thơm làn gạo mới.Nhớ mùi thơm “nếp xôi” hương vị của núi rừng Tây Bắc, của tình người thân trong gia đình yêu da diết, đằm thắm, sự gắn kết tình nghĩa thủy chung, trong những con tín đồ miền tây bắc của sơn hà với lính kháng chiến. Cảm tình ấy mãi mãi thiết yếu phai mờ trong tâm những người lính Tây Tiến . Như Chế Lan Viên từng viết về tình quân dân ấy trong bài thơ “Tiếng hát nhỏ tàu”“Anh cố tay em cuối mùa chiến dịchVắt xôi nuôi quân em giấu giữa rừngĐất tây-bắc tháng ngày không có lịchBữa xôi đầu còn tỏa nhớ mùi hương”Không chỉ thực hiện bút pháp thực tại mà ở đoạn thơ này quang đãng Dũng đã phối kết hợp cả cảm xúc lãng mạn khôn xiết tinh tế. Cảm giác lãng mạn góp vơi tiết kiệm hơn phần nào những trở ngại trên đoạn đường hành quân của rất nhiều người chiến sĩ. Bọn họ vốn là nhwuxng đàn ông trai hà nội trí thức rời ghế công ty trường xông pha ra chiến tuyến vì chưng vậy trong họ luôn luôn có một trái tim nhiệt độ huyết và đầy tinh tế. Cảm hứng lãng mạn trong khúc thơ nói phổ biến và cả bài xích thơ nói riêng đã giúp cho bài xích thơ trở nên mềm mịn và thu hút hơn.Đoạn thơ trong bài xích thơ “Tây Tiến” dù mới chỉ là khúc dạo đầu của một bạn dạng tình ca về nỗi nhớ, song cũng đang kịp ghi lại những vẻ đẹp rất riêng của thiên nhiên núi rừng tây bắc trên nền của tranh ảnh thiên nhiên kinh hoàng ấy, những người lính Tây Tiến hiện lên thật đẹp. Đồng thời biểu thị sự gắn thêm bó của phòng thơ với thiên nhiên và con tín đồ nơi ấy là biểu hiện của một tấm lòng đính bó cùng với quê hương, khu đất nước. Đồng thời là tấm lòng trĩu nặng yêu thương với những người dân đồng đội, bè bạn của mình.