CÂY PHONG NON TRÙM KHĂN ĐỎ

     

Cây Phong Non quấn Khăn Đỏ

Tác giả Chyngyz Torekulovich Aytmatov
Bộ sách
Thể loại Truyện ngắn
Tình trạng Hoàn Thành
Định dạng eBook mobile pdf epub azw3
Lượt xem 864
Từ khóa eBook dế yêu pdf epub azw3 full Tchinguiz Aitmatov Truyện Ngắn kinh khủng Văn học tập Kyrgyzstan Văn học phương Tây
Nguồn

*

Những truyện ngắn của Nga luôn luôn có điều gì đó rất nhẹ nhàng và sâu lắng

Như câu hỏi nhẩn nha một tách bóc trà hoa cho ngày gió mùa

" Cây phong non quấn khăn đỏ" là 1 trong những trong những bóc tách trà dịu êm với thơm dịu như thế. Nhưng càng "uống" càng thấy vị đậm đà cùng say mê ....

Bạn đang xem: Cây phong non trùm khăn đỏ

Một chuyện tình có đậm phong cách đồi núi cùng thảo nguyên miền Kirgistan hùng vĩ, ai oán man mác, nhưng ngọt ngào và mãnh liệt.

Đó là sự việc giằng teo của nội trọng điểm khi đứng trước rất nhiều quyết định, đó là sự việc đau đáu cùng đầy thèm khát của trái tim những tình nhân nhau

Đọc " Cây phong non" để trải lòng bản thân hơn với việc phóng khoáng thoải mái bạt ngàn của núi rừng vùng Kirgistan, để lên tiếng biết yêu và trân trọng những khoảnh khắc đi qua...

***

Đây là 1 truyện ngắn, chúng ta có thể đọc hết trong một lần. Thương hiệu nhân thiết bị rất cực nhọc nhớ tuy vậy truyện chỉ bao gồm 5 nhân vật, nhị nhân đồ phụ cũng không bắt buộc nhớ làm cho gì.Chuyện 1 nhân kiệt xế xe pháo tải chạm mặt và yêu thương 1 cô - cô này được ví như cây phong non. Sau anh vày thất chí trong quá trình mà lỡ nước ngoài tình với 1 cô khác - cô này thương anh sẽ lâu. Rồi thì vì chuyện này mà vợ anh vứt nhà đi. Anh tuyệt vọng và chán nản hai hôm rồi kéo đến cô người yêu bỏ xứ đi.Sau anh ngơi nghỉ với cô người yêu không được cần lại chán nản quay về vùng cũ. Gặp mặt lại vợ cũ thì vk đã có ông xã mới rồi.Cuối cùng, cực khổ quá, vắt là anh quăng quật xứ đi luôn luôn lần nữa.Nói về chị vk anh thì chị cũng đã bỏ nhà theo ông vì tình yêu. Rồi tiếp nối lại bỏ anh vày tình yêu thương (ghen). Cuối cùng là đem một bạn khác cũng do tình yêu thương (đau đớn lúc nhưng nghe anh vứt xứ đi cùng với cô người yêu rồi thì chị đi cách nửa).Nói về người chồng mới của chị bà xã anh thì đấy là người tử tế, xấu số - gồm một đời vợ và 2 bé mà phần lớn chết vì thiên tai. Anh tôn trọng, mong chờ và yêu thương chị. Tớ thấy anh là nhân thứ ổn tuyệt nhất truyện.Đọc ngừng truyện này tớ thấy hoang mang. Chiếc truyện ngắn, diễn biến vắn, cái thâm ý của ông tác giả là cầm cố nào?Mà truyện này thì ai hiểu rồi cũng khen hay.

***

Nghề làm báo đã các lần gửi tôi lên vùng Thiên Sơn, lên những bản làng hun hút của xứ Kirghizia. Gồm lần vào ngày xuân tôi đã ở tỉnh giấc lỵ Narưn thì gồm lệnh khẩn điện thoại tư vấn tôi về toà báo. Loay hoay vậy nào mà mang lại bến xe hơi thì chuyến xe cộ vừa đi được mấy phút. Muốn đi chuyến sau cần đợi khoảng chừng năm giờ nữa. Không thể cách gì khác hơn là chũm đón mặt đường một mẫu xe như thế nào đi ngang nhằm xin ngồi nhờ. Tôi tức khắc ra đứng chực trên tuyến đường cái ngơi nghỉ ngoại thị trấn.

Đến một khu vực rẽ ngoặt thì thấy loại xe thiết lập đỗ mặt cột xăng. Người điều khiển xe mang xăng xong, đang căn vặn nắp bình cất lại. Tôi mừng quá. Bên trên tấm kính trước buồng lái có đề S. U – Soviet Union – vết hiệu của các xe liên vận quốc tế. Cầm nghĩa là xe cộ này vẫn từ trung hoa về Rưbatsiê, điểm đặt trạm xe liên vận, mang lại đấy thì tha hồ ao ước về Frunze lúc nào thì cũng được.

- Anh sắp đến đi chưa... Anh có tác dụng ơn đến tôi ngồi dựa vào về Rưbatsiê nhé! - Tôi hỏi người lái xe.

Anh ta ngoảnh đầu lại, liếc mắt nhìn qua vai, rồi đứng thẳng người dậy nói, giọng điềm nhiên:

- ko được, agai (1) ạ.

- Anh vắt cho đi nhờ một tí! Tôi có vấn đề gấp bắt buộc về Frunze ngay.

Người tài xế lại liếc nhìn tôi, vẻ phương diện lầm lầm.

- Tôi hiểu, nhưng mà xin agai chớ giận. Tôi không cho ai đi nhờ hết.

Tôi thấy kỳ lạ quá. Buồng lái còn chỗ, mang đến tôi đi nhờ thì có mất gì...

- Tôi là nhà báo. Tôi có bài toán vội lắm. Anh mong mỏi bao nhiêu tôi cũng xin trả...

- Đây không hẳn chuyện tiền nống đâu agai ạ! - người lái xe xe xẵng giọng ngắt lời tôi và khó tính lấy chân đánh đấm vào bánh xe - phải khi khác tôi sẽ đến agai đi không. Chứ hiện giờ thì... Không được. Agai chớ giận. Chỉ lát nữa, còn có tương đối nhiều xe chỗ công ty chúng tôi về lắm, agai ý muốn lên xe như thế nào thì lên, chứ tôi thì xin chịu...

Tôi suy nghĩ bụng chắc anh ta định đón ai ngơi nghỉ dọc đường.

- nắm tôi ngồi sau thùng xe cộ vậy.

- cũng thế thôi, không được đâu... Agai bỏ qua mất cho tôi...

Người tài xế xem đồng hồ đeo tay và hấp tấp vội vàng lên xe.

Lòng rất là băn khoăn, tôi nhún mình vai và ngạc nhiên đưa góc nhìn người giữ cột bơm xăng, một người đàn bà Nga đứng tuổi, nãy tiếng vẫn im lặng ngồi sau cửa ngõ ghi - sê theo dõi bọn chúng tôi. Bà ta phủ nhận ý ước ao bảo tôi đừng nài nữa. Lạ thật.

Người tài xế leo lên buồng lái, đút một điếu thuốc lá không châm vào mồm cùng mở máy. Trông anh ta hãy còn trẻ, tuổi trạc tía mươi, bạn cao lớn, hơi gù. Tôi còn ghi nhớ mãi hai cánh tay to, rắn chắc, núm chặt tay lái với đôi ngươi mắt căng thẳng mệt mỏi hạ phải chăng xuống. Trước lúc cho xe chuyển bánh anh chuyển tay lên vuốt mặt, buông một giờ thở nhiều năm nặng trĩu, và đưa đôi mắt khiếp sợ trông rất kì cục nhìn nhỏ đường đưa vào rặng núi phía trước mặt. Chiếc xe chạy đi.

Người giữ cột bơm xăng tránh trạm cách ra. Ngoài ra bà ta muốn an ủi tôi:

- Đồng chí chớ lo, sắp gồm xe hiện thời đấy.

Tôi im thinh.

- Cậu ấy đang có chuyện buồn... Câu chuyện dài lắm... Dạo trước cậu ấy ở chỗ chúng tôi, bên trên trạm gửi tải...

Tôi ko kịp nghe hết mẩu truyện của bạn giữ trạm xăng: một cái “Pôbêđa” vừa tới. Mãi hồi lâu, xe shop chúng tôi mới đuổi kịp chiếc xe tải, gần gần cạnh đèo Độ Long. Loại xe mua phóng khôn xiết nhanh, có lẽ rằng ngay phần đông tay lái xe lão luyện nghỉ ngơi vùng Thiên sơn cũng không được phép phóng như vậy. Không giảm tốc độ Ở các chỗ ngoặt, mẫu xe gầm gừ lao cạnh bên chân hầu như vách đá cheo leo, phóng trực tiếp lên dốc rồi đâm ngã xuống như ngụp vào lòng đường, rồi lại nhô lên sinh hoạt phía trước, tấm vải vóc bạt bay phần phật quất vào nhị thành xe. Tuy vậy chiếc Pôbêđa cũng vẫn đuổi kịp và bắt đầu vượt lên. Tôi ngoảnh lại: tín đồ đâu nhưng liều lĩnh, đi đâu mà phóng bất tử thế... Vừa lúc ấy mưa đổ xuống như trút, xen lẫn cả mưa đá, như vẫn thường thấy ở những quãng đèo. Sau làn mưa đá vén thành từng con đường chênh chếch, trên cửa ngõ kính thấp thoáng khuôn phương diện gân guốc của người điều khiển xe, răng gặm chặt điếu thuốc lá. Hai bàn tay anh ta lướt cấp tốc trên vô lăng, bẻ lái với đều động tác rộng và chợt ngột. Trong buồng lái cũng tương tự sau thùng xe không thấy gồm ai cả. Từ Narưn quay trở lại được không nhiều lâu, tôi lại được cử đi công tác làm việc ở khu vực miền nam xứ Kirghizia đến tỉnh Osơ. Xưa nay chiếc nghề làm cho báo bắt chúng tôi lúc nào cũng bắt buộc vội vàng. Tôi đâm ngã ra ga đúng khi tàu sắp chuyển bánh đến nơi; khiêu vũ xổ lên toa, tôi không kịp suy xét một người hành khách đang ngồi quay mặt ra cửa ngõ sổ. Mãi đến khi tàu chạy sẽ nhanh, anh ta vẫn ko ngoảnh lại.

Loa phóng thanh mở nhạc: tiếng lũ komuyz (2) đang nghịch một điệu quen thuộc. Đó là bài bác dân ca Kirghizia. Nghe điệu nhạc này lúc nào tôi cũng tưởng tượng sẽ là tiếng hát của một tín đồ cưỡi chiến mã giong ruổi 1 mình trên thảo nguyên khi chiều xuống. Đường thì xa, thảo nguyên thì rộng, bạn ấy có thể nghĩ ngợi miên man và hát khe khẽ. Hát về những cảm xúc đang chứa chất trong lòng. Thiếu hụt gì cảm xúc khi người ta một mình một bóng giữa cảnh tĩnh mịch, chỉ nghe tiếng vó ngựa chiến lóc cóc. Dây đàn khẽ rỉ tai như tiếng nước chảy trên lớp sỏi nhẵn bõng cùng trắng trẻo ở lòng lòng kênh. Tiếng lũ komuyz hát rằng chỉ lát nữa vầng dương sẽ đậy sau rặng đồi, một làn gió xanh lạnh buốt sẽ êm yên lướt trên mặt đất, những lớp bụi cỏ phơi biêng biếc và những vết mờ do bụi ngải đắng lá rubi mọc bên tuyến phố đất nâu thẫm vẫn đung đưa, tung phấn bay theo gió. Thảo nguyên vẫn lắng nghe nam giới kỵ mã, đã nghĩ ngợi cùng hoà giọng hát theo chàng...

Có lẽ xưa cơ đã tất cả một cánh mày râu kỵ mã ruổi ngựa qua chốn này... Có lẽ rằng ánh chiều tà cũng lụi dần dần sau chân mây thảo nguyên xa tắp, ngả dần sang màu cỏ úa và chắc hẳn rằng cũng như bây giờ, tuyết bên trên đỉnh núi đón nhận những tia cuối cùng của ánh tà dương, cũng ửng hồng lên rồi về tối sầm lại trong chốc lát...

Bên quanh đó cửa kính các mảnh vườn, hầu hết thửa ruộng nho, những bãi ngô lúp xúp màu xanh da trời thẫm vun vút lướt qua. Một chiếc xe giàn chiến thắng hai con ngữa chở cỏ linh lăng mới cắt chạy đến chỗ đường xe lửa cắt ngang xa lộ và tạm dừng trước rào chắn. Một chú bé xíu da rám nắng, mình mặc mẫu áo mayô thủng bạc bẽo màu, quần xắn lên tận bẹn, đứng nhổm fan trên dòng xe giúp xem tàu hoả, mồm mỉm cười, giơ tay vẫy ai đó. Điệu nhạc hoà lẫn cùng với nhịp bánh xe pháo lăn một bí quyết êm kỳ lạ lùng. Cố cho giờ đồng hồ vó ngựa chiến đã bao gồm tiếng bánh xe cộ hoa... Dằn xuống mọi chỗ nối con đường ray. Người bạn cùng toa của tôi ngồi tựa khuỷu tay lên mẫu bàn con. Tôi mường tượng như anh ta cũng đang thầm hát bài bác ca của nam giới kỵ mã cô độc. Băn khoăn anh ta đang bi thiết hay mơ màng nghĩ ngợi, chỉ thấy nét mặt anh tất cả cái gì chua xót như một nỗi bi tráng không thể như thế nào khuây khoả. Anh mải để ý đến miên man mang lại nỗi đo đắn có tôi ngồi mặt cạnh. Tôi núm thử nhìn thấy được rõ mặt anh. Tôi đã gặp người này nơi đâu nhỉ... Ngay đôi tay trông cũng quen quen: 2 tay đen xạm, ngón dài với gân guốc.

Xem thêm: Cách Tải Phần Mềm Logo Tin Học Lớp 4, Tải Phần Mềm Logo Rùa Lớp 4,5 & Hướng Dẫn Cài Đặt

Và tôi bỗng dưng sực lưu giữ ra: đó đó là người lái xe cấm đoán tôi đi nhờ. Biết thế, tôi lặng tâm, không muốn biết gì thêm nữa. Tôi đem một cuốn sách ra đọc. Bài toán gì lại đi thông báo chuyện cũ... Chắc hẳn anh ta đã quên tôi trường đoản cú lâu. đông đảo cuộc chạm mặt gỡ vô tình của một người điều khiển xe trê tuyến phố trường có phải ít đâu...

Chúng tôi cứ ngồi như vậy một lát nữa, mọi cá nhân bận trung tâm một nẻo. Bên ngoài cửa sổ, trời ban đầu sầm tối. Fan bạn sát cánh đồng hành của tôi nảy ra ý châm dung dịch hút. Anh ta rút một điếu, thở phào rõ dài trước khi quẹt diêm châm thuốc. Rồi ngước đầu lên, anh ta kinh ngạc nhìn tôi và bất chợt đỏ mặt. Anh ta đã nhận được ra.

- chào agai! - Anh nói, mồm mỉm cười ngượng nghịu như người dân có lỗi.

Tôi chìa tay ra.

- Anh đi đâu xa không...

- Vâng... Xa! - Anh thư thả thở sương ra, rồi nói tiếp sau một lát im thin thít - Đi Pamir.

- Đi Pamir à... Nỗ lực thì cùng đường rồi: tôi đi Osợ.. Anh đi nghỉ à... Giỏi thuyên chuyển công tác... - Ồ... Gần như là thế... Agai thuốc lá nhé...

Chúng tôi cùng im thin thít ngồi hút thuốc. Trong khi chẳng còn chuyện gì mà lại nói nữa. Người bạn thân tri kỷ của tôi lại trầm ngâm. Anh cúi đầu, tín đồ lắc lư theo nhịp bánh xe. Tôi có cảm xúc anh đã biến đổi rất nhiều tính từ lúc dạo nọ. Anh đã nhỏ đi, mặt hốc hác, bên trên trán có ba đường hằn sâu. Đôi ngươi giao nhau ở phía trên sống mũi như hắt bóng buổi tối xuống khuôn mặt anh. Bất chợt anh bi thương rầu mỉm cười nhạt với hỏi:

- có thể hôm ấy agai giận tôi lắm yêu cầu không...

- Hôm nào, tôi ko nhớ... - Tôi không muốn anh ta bắt buộc ngượng cùng với tôi. Tuy vậy trong khoé mắt anh gồm một niềm hối hận hận thật tình đến nỗi tôi đành bắt buộc nhận - A à... Dạo ấy, phải... Chuyện vặt ấy mà. Tôi cũng quên rồi. Vô khối chuyện xảy ra dọc đường. Ra anh vẫn nhớ tê à.

- Giá đề nghị hôm không giống thì rất có thể tôi quên, tuy thế hôm ấy...

- Hôm ấy bao gồm chuyện gì... Xảy ra tai nạn chăng...

- đề cập ra thì chẳng có tai nạn gì, đây là chuyện khác... - Anh ấp úng, núm tìm cách diễn đạt, nhưng lại rồi lại đựng tiếng mỉm cười miễn cưỡng - giá phải hiện nay thì agai ao ước đi đâu tôi cũng xin chở, chỉ hiềm một nỗi bây giờ tôi cũng chỉ nên hành khách...

- ko sao, chiến mã cũng lắm lúc dẫm lại vệt cũ, có lẽ sau này ta vẫn còn gặp nhau...

- ráng nhiên. Nếu chạm mặt nhau, tôi đang tự lôi agai vào buồng lái! - Anh vừa nói vừa gật đầu.

- Ấy, cứ nỗ lực nhé... - Tôi nói đùa.

- Tôi xin hẹn như vậy, agai ạ! - Anh ta đáp, dường như vui lên.

- tuy nhiên này, hôm ấy tại sao anh cấm đoán tôi đi với...

- vì sao à... - Anh ta nói lại, mặt chớp nhoáng sa sầm. Anh yên lặng một lát, mắt nhìn xuống, khom người trên điếu thuốc lá rít đem rít để từng hơi dài. Tôi hiểu ra rằng đáng lẽ không nên hỏi câu đó cùng đâm ra luống cuống, chần chờ làm cố kỉnh nào để trị lại. Anh dụi tắt mẩu thuốc lá vào loại gạt tàn cùng chật đồ dùng lắm mới thốt lên được:

- Tôi không nhằm agai lên được... Hôm ấy tôi bắt buộc cho thằng nhỏ nó đị.. Nó đang ngóng tôi...

- đàn ông anh à... - Tôi không thể tinh được hỏi.

- Số là ráng này... Agai a... Biết nói chũm nào mang lại agai rõ đây... - Anh ta lại châm thuốc hút, cầm trấn áp nỗi xúc động, rồi tự nhiên nhìn thẳng vào phương diện tôi, vẻ nghiêm trang và rắn rỏi, anh bước đầu kể chuyện mình.

Thế là tôi được nghe mẩu chuyện của anh lái xe.

Thời gian hãy còn nhiều: sát hai ngày hai tối xe hoa... Mới đến Osơ. Tôi không giục giã, ko hỏi xen vào mẩu truyện của anh: tốt hơn là cứ để cho những người ta tự đề cập hết, sinh sống lại kí vãng một lần nữa, lưu ý đến lại, đôi lúc mới nói dở câu đang im bặt. Tuy nhiên tôi đã yêu cầu cố mức độ dằn lòng new khỏi xen vào câu chuyện anh kể, bởi vì do tình cờ và cũng vì chưng cái nghề công ty báo luôn luôn nay đây mai kia của tôi, tôi đã gồm dịp biết rất nhiều về bản thân người lái xe ấy với về đầy đủ con người mà anh đã chạm chán trên bước đường đời. đáng ra tôi gồm thể bổ sung cập nhật thêm mẩu truyện của anh ta và giải nghĩa cho anh hiểu nhiều việc, dẫu vậy tôi đã đưa ra quyết định nghe anh kể cho hết rồi new nói. Sau này tôi nghĩ rằng không đề xuất nói gì cả và tôi nhận định rằng làm như thế là phải. Các bạn hãy nghe chính các nhân vật dụng của câu chuyện này tự kể lấy.

(1) agai: “ông anh” - một phương pháp gọi những người dân lớn tuổi hơn, có ý kính trọng.

(2) komuyz: Nhạc vậy dân gian Kirghizin.

***

Tôi chia tay với Ilyax sinh hoạt Osơ. Anh ta lên Pamir.

- Đến địa điểm tôi sẽ đi tìm kiếm Alibêk. Tôi sẽ ban đầu một cuộc sống đời thường mới! - Ilyax ao ước - Anh đừng cho tôi là fan bỏ đi. Rồi một ngày tê tôi đã lấy vợ, sẽ sở hữu được nhà cửa, gia đình, con cháu nghĩa là đều sự hệt như mọi người. Bằng hữu đồng chí rồi cũng có. Chỉ mỗi một điều tôi sẽ không có được là tất cả những gì đã mất đi, tồn tại không lúc nào trở lại... Cho tới tận đầy đủ ngày ở đầu cuối của đời tôi, cho đến tận khá thở ở đầu cuối tôi đang còn ghi nhớ mãi Axen.

Xem thêm: Mô Sẹo Được Tạo Từ Đâu - Nuôi Cấy Mô Tế Bào Thực Vật

Ilyax cúi đầu xuống nghĩ ngợi rồi nói tiếp:

- Hôm ra đi tôi lại đến bên hồ, đúng nơi vách núi dựng đứng lúc xưa. Tôi trường đoản cú giã rặng núi Thiên Sơn, tự giã hồ Ixứckun. Vĩnh biệt Ixứckun, bài ca dang dở của tôi! Tôi mong muốn đem hồ cùng làn nước biếc và số đông bờ mèo vàng đi theo nhưng mà chẳng được, cũng tương tự tôi cần yếu mang theo được tình yêu của người tôi yêu thương quí. Vĩnh biệt Axen! Vĩnh biệt cây phong nhỏ dại bé quấn khăn đỏ của tôi! Vĩnh biệt tín đồ tôi yêu. Cầu ý muốn em hạnh phúc!...