Cảm Nghĩ Về Đôi Bàn Tay Mẹ

     
Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên với xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tập tự nhiênHoạt động trải nghiệm, phía nghiệpHoạt hễ trải nghiệm sáng sủa tạoÂm nhạcMỹ thuật
*

*

Khi còn là 1 đứa trẻ, tôi thường bắt gặp mẹ nỗ lực roi. Tôi sợ độc nhất hình hình ảnh cái roi lăm le trên hai tay của mẹ. Mỗi khi mắc không nên lầm, đôi tay mẹ đã làm tôi đau.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về đôi bàn tay mẹ

Rồi cũng chính 2 tay ấy, bà bầu đã tắm cho tôi hàng ngày. Tôi cảm thấy sự thô ráp trên đôi tay ấy và số đông đường gân xanh xao uốn lượn tựa như những dòng sông, mà về sau tôi new biết, đó được coi là dòng đời chuyển tôi ra biển lớn lớn.

Cứ như thế, tôi quen dần dần với đôi tay mẹ. Tôi vẫn thường xuyên lọt thỏm trong khoảng tay ấy cùng thách thức toàn bộ bên ngoài. Một cảm giác bình yên tuyệt đối luôn thường trực mọi khi được ở gọn trong khoảng tay của mẹ. Đôi bàn tay bé nhỏ của tôi chỉ cụ vừa ngón tay loại của mẹ, tôi thường nghịch trò dúc giắc qua lại đủ bề làm cho tay chị em phát ra giờ đồng hồ kêu. Phần đông lần như thế, tôi từ bỏ hỏi: “Sao tay người mẹ to và cứng thế?”.

Mẹ tôi là một trong những người thanh nữ bình thường. Chị em không thành công, cũng không nổi tiếng. Nhưng chị em có nét đặc trưng riêng của một người thanh nữ truyền thống như sự chuyên chỉ, sự thủy thông thường và đức hy sinh. Cuộc đời mẹ từ nhỏ tuổi đã phải bôn ba thăng trầm, theo nước ngoài đi đốn củi, rước măng, làm tất cả mọi quá trình đồng áng. Vị thế, bao nhiêu trở ngại nhọc nhằn in hằn trên đôi bàn tay của mẹ. Ngắm bàn tay mẹ, tôi hỏi: “Sao tay bé mềm mà lại tay mẹ nhiều chai sần cứng thế?”. Bà bầu chỉ trả lời: “Người có chai tay là người lương thiện”. Tôi mãi nhớ lời nói đó. Bắt buộc mất mấy năm tiếp theo tôi bắt đầu hiểu ra ý nghĩa sâu sắc của lời chị em nói năm xưa.

Xem thêm: De Thi Tiếng Anh Lớp 3 Kì 1 7 Đề Ôn Thi Học Kì 1 Lớp 3 Môn Tiếng Anh Năm 2021

Năm tháng qua đi, ở mặt mẹ, tôi được tận mắt chứng kiến những sự thay đổi diệu kỳ của cuộc sống chỉ bằng đôi tay ấy. Đằng sau những dở cơm thịnh biên soạn của gia đình, là dáng người mẹ với đôi bàn tay thon gầy nhặt từng cọng rau, vo từng nồi gạo, nấu nướng từng nóng nước chè, kho từng nồi cá khế… Đằng sau rất nhiều trang giấy trắng trơn trong đời học viên của người mẹ tôi, là bàn tay chị em lặn lội lo toan kiếm đủ đồng tiền cho công ty chúng tôi đến trường. Đằng sau giấc mộng ngon của tớ là đôi bàn tay mẹ đã siêng ẵm, bế bồng, quạt mát. Đằng sau tổ nóng của gia đình tôi, sẽ là bàn tay mẹ chăm lo, vun vén, tưới nước yêu thương, cấu kết mỗi ngày.

Và tôi hiểu, bởi bàn tay ấy, mẹ đã viết lên sự sống, cầu mơ, tương lai cùng cả cuộc sống tôi… từ “chữ o tròn như trái trứng gà” tính đến những thìa nước mắm nam ngư mặn chát một trong những bài học tập nấu nạp năng lượng mẹ dạy… Từ đông đảo trận đòn roi năm xưa cho tới những tua chỉ dài chiếu qua tà áo của phụ vương khi bị rách… nhờ đôi tay mẹ, tôi thêu thùa, may vá. Trong từng ngày một phút mẹ hiện diện trên cõi đời, tôi cảm nhận đôi tay mẹ thắp sáng sủa những bởi sao tinh tú trong cuộc sống đời thường của mỗi chúng tôi.

Thời gian vụt trôi, quăng quật lại tuổi thơ hồn nhiên chân đất, bỏ lại hầu như tháng ngày rong ruổi chốn quê và những thắc mắc vu vơ của trẻ em nhỏ, hiện nay tôi vẫn thành đàn bà tuổi song mươi. Tôi càng phệ lên, càng xinh tươi thì bà mẹ tôi càng già thêm và tí hon đi - như một quy luật tự nhiên và thoải mái mà nghiệt vấp ngã của sản xuất hóa. Tóc bà mẹ nhuộm màu sắc sương sương khi bắt đầu ở tuổi tư mươi, da người mẹ một màu rám nắng và đặc biệt, đôi bàn tay mẹ gân guốc, xanh xao.

Xem thêm: Unit 1 Lớp 10 Skills - Unit 1 Lớp 10: Reading

Mẹ vẫn làm việc, vẫn buộc phải mẫn, vẫn tinh tướng mọi bài toán lớn nhỏ trong gia đình, ngoài xã hội, cũng tương tự trong cuộc sống riêng tư. Đôi tay bà bầu chỉ ngưng làm khi mắt bà mẹ đã khép lại, chào đón giấc ngủ sau một ngày nhiều năm vất vả... Đôi tay của mẹ, hai tay không lúc nào biết gõ keyboard hay bấm điện thoại như tôi vẫn thường có tác dụng mỗi ngày, tuy nhiên sao mũm mĩm quá trong cuộc sống này?

Tôi thèm được một lượt thấy chị em cầm roi, tôi thèm được một lượt thấy bà mẹ bắt tôi đề nghị tắm với kỳ rửa và thèm được ăn uống bữa cơm mái ấm gia đình mẹ nấu nướng khi tôi phải tới trường xa. Và hơn hết, tôi thèm được vậy lấy đôi tay của mẹ. Dựa vào nó mà tất cả tôi bên trên cõi đời này cùng đã trưởng thành như ngày hôm nay. Tôi yêu thương bàn tay của mẹ.