BÀI THƠ NẮNG BA ĐÌNH

     

Bạn sẽ xem phiên bản rút gọn gàng của tài liệu. Xem và tải ngay phiên bản đầy đủ của tài liệu tại đây (132.44 KB, 2 trang )




Bạn đang xem: Bài thơ nắng ba đình

NẮNG tía ĐÌNH.Nắng tía Đình mùa thuThắm rubi trên lăng BácVẫn vào vắt khung trời Ngày tuyên ngôn Độc lập.Ta đi trên trung tâm vui chơi quảng trường Bâng khuâng như vẫn thấyNắng reo trên lễ đàiCó bàn tay bác bỏ vẫy.Ấm lòng ta biết mấyÁnh mắt bác nheo cườiLồng lộng một vòm trờiSau mái tóc của Bác...NGUYỄN PHAN HÁCH.Bác Hồ yêu thương đã vĩnh biệt họ lâu rồi nhưng người vẫn mãi mãi sống cùngnon sông tổ quốc này. Đó là 1 trong sự thật. Hình láng của Người, niềm tin của người vẫnvẹn nguyên,vẫn hiển hiện khắp nơi, trường đoản cú cỏ cây cho sắc trời, từ con đường đến màunắng...Cảm giác này càng lạ mắt và càng ví dụ mỗi khi chúng ta đi trên quảng trường BaĐình. Nhà thơ Nguyễn Phan Hách hình như đã nói giùm chúng ta điều đó.Từ ngày chưng đọc Tuyên ngôn Độc lập khai có mặt nước nước ta dân công ty cộnghoà, ngày 2 mon 9 năm 1945, bạn đã đem về đây mùa thu cách mạng và trong ánhnắng ngày thu bao đời của thiên nhiên xứ sở, bước đầu từ đấy cũng có thể có một màu sắc mới:Nắng cha Đình! Đó là nắng cách mạng, nắng nóng Tuyên ngôn, Nắng chưng Hồ!Đi trên trung tâm vui chơi quảng trường hôm nay, cảm giác thơ mang lại từ ánh nắng in trên lăng Bác:“ Nắng tía Đình mùa thuThắm quà trên lăng Bác”Hai chữ “ thắm vàng” được dùng ở đây trong khi nói được cả sự tươi tắn, sángtrong của nắng và nóng trời, cả ánh nắng huy hoàng từ sao kim cương cờ đỏ, bao gồm cả ánh sáng kiêu hãnh tựhào của tấm lòng một công dân độc lập, lòng hàm ân sâu nặng của một fan con đối vớiBác Hồ.Hai chữ “ thắm vàng” còn như thắm đá quý lên lăng Bác, khiến cho khói hoa cươngvà đá hoa ấy rực rỡ nguy nga! tác giả còn nhận biết sắc nắng, dung nhan trời bây giờ còn là
sắc nắng, sắc đẹp trời của hôm nào:“ Vẫn vào vắt thai trờiNgày Tuyên ngôn Độc lập”Chao ôi! màu nắng, màu trời trong cố hiện ra vào một ngày ráng rồi cũng hoáthành vĩnh viễn! Nghĩa là giây khắc đã hoá thành vĩnh cửu. Đúng thế, khung trời trong vắtngày Tuyên ngôn Độc lập không bao giờ phai đối với tâm trí mọi người dân Việt Nam!Cảm xúc của tác giả thường xuyên được thổi lên nữa:“Ta đi bên trên quảng trườngBâng khuâng như vẫn thấyNắng reo trên lễ đàiCó bàn tay bác vẫy”Nắng không chỉ có có màu sắc “thắm vàng”.

Xem thêm: Công Thức Thể Tích Nón Cụt, Diện Tích Xung Quanh Và Diện, Cách Tính Thể Tích Hình Nón Cụt



Xem thêm: Bông Điệp Sài Gòn - Tải Bài Hát Bông Điệp Sài Gỏn Mp3

Nắng nóng còn cất công bố nói của riêngmình nữa “ nắng và nóng reo trên lễ đài”. Đó là tia nắng thu đã xao động, hay nắng chính làtiếng sóng reo hò của muôn vạn con tim việt nam trong giờ đồng hồ phút fan đọc Tuyên ngôn,đén nay dư âm vẫn tồn tại vang vọng, vẫn còn đó dạy lên trong sắc nắng bố Đình? chắc rằng tất cảnhững tuyệt hảo ấy đang ùa đến trong tim nhà thơvà hội tụ trong ngòi bút thơ ca, hội tụ vàohai chữ “Nắng reo”. Từ hai chữ “ nắng nóng reo”, fan viết còn như tưởng tượng cả bàn tayBác vẫy trên lễ đài có tác dụng xao động cả nắng cha Đình- “ tất cả bàn tay bác bỏ vẫy”Tác giả quan sát màu nắng nóng thực bây giờ làm sống động cả quá khứ; đem phần nhiều hìnhảnh của vượt khứ làm hiển linh trong lúc này này. Ấy là thủ pháp từ cái có (hữu) nhưng gợidậy mẫu không (vô) vậy!Sự hiển hiện tại của bạn vẫn trọn vẹn nhất là sinh sống khổ thơ kết:“Ấm lòng ta biết mấyÁnh mắt bác nheo cườiLồng lộng một vòm trờiSau làn tóc của Bác...”Thì ra, tất cả nắng cha Đình mọi bắt nguồn từ góc nhìn của fan . Ánh nắng làmsáng lên, làm nóng lại cả dân tộc bản địa này là ánh nắng lan toả ra từ ánh mắt của bác bỏ từ mùa thuấy!Từ bàn tay vẫy, hình hình ảnh Bác cứ rõ dần dần hơn cùng với “ Ánh mắt bác bỏ nheo cười”, rồi
cuối thuộc là cả “ mái đầu của Bác”. Tất cả phải giữa những khoảnh xung khắc nào đó bởi lòngbiết ơn bác Hồ sâu nặng lúc qua trung tâm vui chơi quảng trường Ba Đình, vào nắng tía Đình, trong sắc trờiBa Đình, ta sẽ thấy bóng hình Người hiển hiện tại như một hiển linh? cùng chính điều đó đãcho thấy fan đã hoà nhập, đã vĩnh cửu cùng non sông đất nước này!Có lẽ thế! “ Nắng tía Đình” đã cho ta thêm một lần cảm nhận về việc hiện diệnthiêng liêng mà gần gũi của bác Hồ vào đời sống từng ngày của nước nhà và của mỗimột chúng ta!